Chuyện hôm nay Nhắn tin
Trang nhà
Cánh đồng truyền giáo
Tìm hiểu Đạo Công Giáo
Suy niệm
Nghệ thuật Sống
Nhịp sống quanh ta
Văn Học Nghệ Thuật
Giáo xứ An Long
Quán Ven Đường
Hộp thơ


BỨC THƯ TỪ NHẬT BẢN

(Trích đoạn)

… Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn lắm nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất đã khiến một người lớn như tôi từng có bằng Tiến sĩ công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) cũng phải hổ thẹn về một bài học làm người.

Câu chuyện tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoát cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn.

Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nó trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh. Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

Lên đây rồi bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi đó là "Nhân sinh nhất mộng, bất luận kiến tâm, Tâm vô sở cầu thị Phật". Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi
cho thằng bé để nhận của nó một lời cám ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư không so đo dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa. Những công án  thiền của Bích Nham Lục, Vô môn quan hoàn toàn vô nghĩa so với hành động của một đứa bé 9 tuổi... (Trích từ Bức thư từ Nhật Bản)

Lại đôi điều suy niệm...

James Lap - Mỹ - CCS P. Minh

Tue, Mar 29, 2011 at 5:50 AM

Đọc câu chuyện này và cầu nguyện cho các nạn nhân bị động đất, sóng thần và phóng xạ ở Nhật, tôi có vài điều suy niệm xin chia sẻ với anh em.

Người Nhật luôn dạy dân chúng họ từ lớn tới nhỏ điều làm mọi việc, hy sinh mọi việc để vinh danh hay làm cho người khác ca tụng nước Nhật. Em bé 9 tuổi này là một bằng chứng cụ thể.

Riêng chúng ta là con dân Nước Trời, chúng ta cũng không có gì thua kém. Chúng ta đã được huấn luyện từ nhỏ, trong gia đình, trong CV để làm mọi việc "CHO DANH CHA CẢ SÁNG, CHO NƯỚC CHA TRỊ ĐẾN." Chúng ta luôn cố gắng hằng ngày để làm điều đó. Nếu chúng ta chưa bằng em bé Nhật 9 tuổi này, thì chúng ta cố gắng hơn lên. Nếu chúng bằng rồi, thì chúng ta sẽ cố gắng hơn nữa, vì chúng ta có Cha trên trời, có Mẹ nhân lành luôn hộ phù giúp sức để chúng ta luôn tiến lên để đạt mục đích ấy.

Nhìn lại lịch sử Giáo Hội hoàn vũ, nhìn vào lịch sử Giáo Hội Việt Nam, chúng ta có rất nhiều gương không kém gì em bé Nhật 9 tuổi này. Có người âm thầm kín đáo, có người công khai tuyên xưng đức tin dù phải hy sinh tính mạng. 117 vị Thánh TĐ là một điển hình rõ ràng nhất.

Xin cầu cho nhau để chúng ta tiếp tục làm "CHO DANH CHA CẢ SÁNG, NƯỚC CHA TRỊ ĐẾN" khắp nơi và muôn đời.

Tue, Mar 29, 2011 at 7:25 AM

Tôi cũng xin nghiêng mình khâm phục cậu bé Nhật 9 tuổi này một lần nữa.
Tôi cũng cầu cho các nạn nhân của trận động đất, sóng thần và chất phóng xạ. Rồi tôi cũng lại nảy ra đôi điều suy niệm xin chia xẻ với anh em.

Lần này thì câu chuyện cậu bé 9 tuổi được lồng vào trong "TAM THẬP LỤC KẾ" (36 kế) của Tôn Tử bên Trung Quốc. Và cái kế cuối cùng tức kế thứ 36 là "TẨU VI THƯỢNG SÁCH" (chạy trốn là hay nhất). Người Trung Quốc rất hảnh diện nên theo đúng sách vở và binh pháp của Tôn Tử, nghĩa là chạy trốn là diệu kế. Người Nhật thì trái lại, cho rằng chạy trốn là hèn nhát, nên tự hào là dân Nhật và nước Nhật đã loại bỏ kế thứ 36 này ra khỏi binh pháp của Nhật. Người Nhật sẵn sàng đương đầu với bất cứ hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt nào, dù phải hy sinh tính mạng, như họ đã từng làm trong đệ nhị thế chiến, và ngay chính trong hoàn cảnh khó khăn hiện tại.

Còn các công dân NƯỚC TRỜI thì sao???

Một lần nữa chúng ta hãy nhìn lại lịch sử Giáo Hội CG hoàn vũ, Giáo Hội CG Nhật và cả Giáo Hội CG Việt Nam. Những công dân Nước Trời bị giết hại thời La Mã. Những công dân Nước Trời bị treo trên thập giá ngược đầu xuống đất thời Nhật Hoàng thế kỷ 16 và 17. 117 thánh TĐ Việt Nam thời Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức. Họ đã làm thế nào?

Họ theo chân Thầy Chí Thánh Giêsu: "Đem yêu thương vào nơi oán thù", đạo tình yêu thay cho đạo Môi-Sen "Mắt đền mắt, răng đền răng." Và họ đã làm hoàn toàn trái ngược, "Ai vả má phải con, hãy chìa má trái cho họ..."

Các công dân Nước Trời đã làm đúng như thế. Thay vì "TẨU vi thượng sách" thì họ lại "TIẾN vi thượng sách." Nghĩa là họ sẵn sàng tiến lên không sợ chết để làm chứng cho ĐẠO TÌNH YÊU bất diệt.

Chúng ta cùng cầu cho nhau để cố gắng noi gương các Ngài trong đời sống hy sinh hằng ngày và để theo Thầy Chí Thánh, Vua Tình Yêu của chúng ta.

James Lap - Mỹ - CCS P. Minh

 

Trở lại Chuyện trên trời dưới đất

 

 

 

 

 

 



 

CHÚA NHẬT 4 MC-A
“Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi ; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy”. (Ga 9,31)

LỊCH

 
Mọi liên hệ xin gởi về:
Điện thư:
anlongparish@yahoo.com


SUY NIỆM TIN MỪNG

QUÁN VEN ĐƯỜNG

NGHE NHẠC
Mời vào nghe nhạc
LƯỚT WEB 5 CHÂU

3 PHÚT CẦU NGUYỆN
BẰNG THÁNH VỊNH ĐÁP CA

TÂMDUY FOTO

CHUYỆN PHIẾM
GÃ SIÊU



Tra từ điển với nhiều ngôn ngữ:

Các bạn bấm chọn loại tự điển vào mũi tên ở góc trái, dưới. Sau đó highlight và click từ muốn tra.