Mẹ ơi !
Trong tháng 11, - “Mùa Các Đẳng”, chúng tôi xin gởi đến các bạn những mẫu chuyện nhớ về những người thân yêu đã khuất, như một nén trầm hương tưởng nhớ công ơn của Đấng Sinh Thành và những người đã một thời hy sinh cho chúng ta, chia sẻ buồn vui trong cuộc đời chúng ta, để chúng có được cuộc sống hôm nay.
Mẹ lạnh lắm phải không?
Vào một đêm trước lễ Giáng Sinh, một thiếu phụ có mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắt ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa.
Chị bò lên phía dưới cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.
Sáng hôm sau, một phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà nghe một tiếng khóc yêu ớt bên dưới. Bà chui xuống gầm cầu để tìm. Nơi đó bà tìm thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết vì lạnh cóng.
Bà đem đứa bé về nhà nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình…
Vào một ngày lễ Giáng Sinh, đó là sinh nhật thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh phần mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.
- Chắc là cậu sẽ không cỡi bỏ tất cả vì cậu sẽ lạnh cóng, - Bà mẹ nuôi nghĩ .
Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy.
Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết :
- Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ? - Và cậu bé oà khóc !
INTERNET
CHIA SẺ MỘT CHÚT TÂM TƯ
Bạn đọc thân mến !
Trong chương trình thời sự trên VTV1,vào lúc 19g ngày 21-09-2006, có một bản tin là năm qua có 300.000 ca phá thai trên cả nước. Điều đó cũng có nghĩa là hàng vạn các bà mẹ đã từ chối con mình và loại trừ con mình ra khỏi cuộc đời ! Gần đây, nhiều báo chí cũng kể lại một vài cá nhân đi gom những đứa bé mà người ta đã vứt bỏ ở đống rác phía sau bệnh viện để về chôn chất trong một nghĩa trang đặc biệt mà họ dành riêng cho những con người nhỏ xíu bất hạnh ấy!
Song song với những bà mẹ như vậy, cũng có những đứa con thưa kiện ba mẹ ra tòa để giành lấy gia tài, thậm chí loại bỏ cha mẹ mình vì thấy cha mẹ già yếu làm phiền toái mình trong cuộc sống (Xem Nghệ Thuật Sống trong Sống Đạo 10).
Nhưng nói gì thì nói, vẫn còn có hàng tỷ người sống theo tiếng nói lương tâm, hàng tỷ người vẫn sống tốt đẹp với thiên chức làm cha làm mẹ của mình. Hàng tỷ người vẫn còn biết sống thảo hiếu theo đạo lý làm người. Câu chuyện hôm nay hẳn là một bài học rất đẹp cho tất cả chúng ta, về giá trị thiêng liêng và bất tử của lòng Mẹ; về sự cao cả và sâu lắng của đạo làm con.
“Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không Me?”
Chừng nào chúng ta còn biết đặt những câu hỏi như vậy, chắc chắn chúng ta không thể quên nguồn cội của mình. Không thể quên công ơn dưỡng dục cù lao của các Đấng Sinh Thành dành cho chúng ta. “ Thân anh lớn, vóc anh tròn – cù lao dưỡng dục anh còn nhớ không ?” (Ca dao).
Từ nỗi niềm thương nhớ ấy, chúng ta mới biết phụng dưỡng cha mẹ, ngay khi cha mẹ còn sống, chứ không phải đợi chết rồi mới lo giỗ quải rềnh ran: “Sống thì cơm chẳng cho ăn, - thác thì xôi thịt làm văn tế ruồi !”. Và khi cha mẹ không còn nữa, ta biết lo hương khói cho các Ngài, nguyện cầu cho các Ngài được mau siêu thoát về chốn an lạc thảnh thơi chan hoà hạnh phúc trong Tình Yêu Thiên Chúa.
Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG
Trở về Mục Lục Chia Sẻ Chút Suy Tư
|