HẠC GIẤY
Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã xếp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào công việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình mốt điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ nhìn thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc dù đi trên hè phố. Cây dù không đủ sức che chở cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ra ngay đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ, đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm mà nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm thay đổi nụ cười ấy, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạt giấy ngày nào.
Đến lúc này anh mới biết một sự thật : nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không thể là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Vì vậy nàng quyết định xa anh.
Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đưa chúng về bầu bạn.
Chàng trai đã bật khóc.

INTERNET
CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ
YÊU NHƯ CÁCH TA MUỐN
Bạn đọc thân mến !
Chúng ta thường đánh giá “tình yêu” qua ý muốn của chính mình. Nên khi một điều gì đó chợt đến không giống như ta nghĩ, ta liền tưởng “ tình yêu ấy đã chết ”, người không còn yêu thương ta nữa!
Chúng ta muốn một tình yêu “yêu như cách của chúng ta muốn”. Điều đó dễ làm cho chúng ta không còn nhận ra một thứ tình yêu cao cả vẫn tồn tại trong sâu thẳm lòng người, dù rằng, vì một hoàn cảnh nào đó, tình yêu ấy đã thể hiện một cách khác đi !
Cô gái trong câu chuyện trên đã đi ra ngoài “thứ tình yêu như chàng trai vẫn nghĩ ”. Chàng nghĩ nàng sẽ mãi bên chàng, nàng phải thuộc về chàng . Nàng không ở bên chàng thì có nghĩa là nàng đã từ chối chàng. Từ cách nhìn ấy, dẫn chàng trai đến một chuỗi những suy luận về nguyên nhân của một người tình phản bội : “ Anh muốn họ thấy rằng anh giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ, đã làm được điều đó ”.
Nhưng tình yêu của cô gái dành cho anh còn mãnh liệt hơn nhiều đối với thứ tình yêu “ yêu như cách anh muốn ” : Đến lúc này anh mới biết một sự thật : nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không thể là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Vì vậy nàng quyết định xa anh.
Tình yêu của cô gái thật mãnh liệt và cao cả. Nó không phải là thứ tình yêu ích kỷ chỉ biết có riêng mình. “ Quyết định xa anh ” là vì quá yêu anh ! 1000 con hạc giấy đã không đem lại cho nàng mảnh tình riêng mà nàng ấp ủ, nhưng nàng vẫn thấy nó có ý nghĩa lớn lao, Nó là biểu tượng của tình yêu mà chàng gởi đến nàng; và rồi, nó cũng là biểu tượng của lòng nàng đối với chàng. Nàng muốn thấy chàng được hạnh phúc. “Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đưa chúng về bầu bạn. Chàng trai đã bật khóc ”.
Không phải tình yêu lúc nào cũng có được hoàn cảnh thể hiện như chúng ta mong muốn.
Không phải lúc nào ai làm theo đúng ý ta mong muốn mới là thương ta.
Nhận diện tình yêu chỉ với những “cách chúng ta mong đợi ”, hay những thể hiện bề ngoài “ đúng như chúng ta nghĩ ”, sẽ làm cho chúng ta dễ lầm lẫn và làm cho con tim chúng ta hẹp hòi và xơ cứng.
Tôi nhớ có một câu chuyện như thế này :
Có hai bộ lạc thù địch nhau, và chiến tranh xảy ra. Một chàng trai trẻ bị thương, không quay về nhà được và lẩn trốn trong rừng với vết thương trầm trọng. Một cô gái bộ lạc của kẻ thù đã gặp anh khi cô vào rừng hái trái cây. Cô gái tội nghiệp chàng trai, đã dấu chàng ở một nơi an toàn và thường xuyên ở lại chăm sóc vết thương cho chàng. Mối tình ấy theo ngày tháng lớn lên, và hai người thề nguyền sẽ thuộc về nhau. Nhưng một ngày nọ, Một chàng trai cùng bộ lạc với nàng trong một chuyến đi săn đã phát hiện ra chàng. Hắn định giết kẻ thù , nhưng cô gái đã van xin tha mạng cho người yêu của mình. Điều kiện của hắn tha cho kẻ thù là nàng phải thuộc về hắn. Nàng đồng ý vì sự sống của chàng, dù chàng trai cùng bộ lạc với nàng là một gã thô bạo mà nàng từng ghê tởm.
Gởi đời mình cho một tên vô lại như vậy thì chết còn hơn sống. Nhưng tình yêu của nàng đối với chàng trai xa lạ của bộ lạc thù địch đã điều khiển sự quyết định của nàng. Nàng muốn chàng được sống. Nàng muốn chàng được hạnh phúc.
Có những đứa con bỏ nhà ra đi vì nó đòi hỏi cha mẹ nó phải yêu thương nó theo như cách của nó nghĩ.
Có những học sinh bỏ học vì nó đòi hỏi thầy cô phải thương yêu nó theo cách nó muốn.
Có những người đánh mất tình bạn vì người bạn đã không thể chia sẻ theo đúng quan niệm “ tri kỷ ” của mình…
Ngược lại, đằng sau những gì có vẻ như đã mất tất cả, vẫn còn đó thứ tình yêu thầm lặng, thăng hoa, và vô cùng cao quý !
Biết bao đôi tình nhân đã không thể vẹn lời thề ước để nên “ bạn trăm năm ”, nhưng họ vẫn là những người bạn tốt cho nhau, giúp đỡ nhau khi gặp những khó khăn trên bước đường đời.
Cuộc sống luôn có những nghịch cảnh, mà tình yêu không thể lên tiếng, sự hy sinh không thể biểu hiện, những nỗi lòng không thể giải bày !
Bạn đọc thân mến !
Ngồi tự tay xếp 1000 con hạc để tặng người yêu, chắc hẳn tình yêu ấy phải mạnh mẽ và chân thành lắm !
Đóng vai người tình phụ trước khi bước vào thế giới vĩnh hằng để người yêu an tâm với cuộc sống mới, hẳn tình yêu ấy phải cao cảphi thường!
Tình yêu Thiên Chúa bao la quá, không có ngôn ngữ nào tả nổi ! Đó là suối nguồn của mọi tình yêu nhân loại.
Cho dù cuộc sống có bao nỗi đau thương. Cho dù đường đời có bao nhiêu vất vả. Cho dù cuộc đời có bao điều giả tạo. Cho dù thế gian có lắm chuyện đổi thay… Có một điều rất thật, mãi mãi tồn tại, để nhân loại sống còn, để cuộc đời còn đó màu xanh sự sống, màu xanh hy họng, đó là Tình Yêu.
Quả thật, tình yêu khó hiểu, tình yêu nhiệm mầu !
Đó là món quà duy nhất “ cần và đủ ” mà Thiên Chúa trao tặng cho nhân loại.
Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG

Trở về Mục Lục Chia Sẻ Chút Suy Tư
|