Tắt, mở nhạc nền
Giới trẻ Thiếu  nhi Chia sẻ chút suy tư
Trang nhà
Cánh đồng truyền giáo
Tìm hiểu Đạo Công Giáo
Suy niệm
Nghệ thuật Sống
Nhịp sống quanh ta
Văn Học Nghệ Thuật
Giáo xứ An Long
Quán Ven Đường
Hộp thơ
 

KHI BẠN VỘI VÃ

Ảnh minh họa

            Hai cha con nhà nọ sinh sống bằng nghể ruộng vườn trên một mảnh đất nhỏ ở miền quê. Mỗi năm, họ lại đánh xe bò nhiều đợt lên thành phố gần đó để bán rau quả, những thứ họ tự tay trồng. Ngoại trừ việc cùng mang danh chung một dòng họ và sống chung dưới một mái nhà, hai cha con họ hầu như chẳng có điểm nào giống nhau.

            Người cha luôn bình tâm trước mọi việc, còn người con trai lúc nào cũng vội vã!

            Một buổi sáng tinh mơ nọ, hai cha con thức dậy, chất hàng lên chiếc xe bò để bắt đầu một cuộc hành trình dài như mọi khi. Người con trai tính trong đầu rằng nếu họ đi với tốc độ nhanh hơn và không nghỉ qua đêm, chỉ sáng sớm hôm sau họ sẽ tới được chợ. Thế là anh dùng cây liên tục thúc con bò, hối nó bước mau hơn. – “Từ từ thôi, con ạ! – người cha bảo – “từ tốn sẽ giúp con sống lâu hơn đấy!”. Người con trai cãi: “Nhưng nếu chúng ta đến chợ sớm hơn những người khác, chúng ta sẽ có nhiều cơ hội bán hàng giá cao hơn”.

            Người cha không đáp. Ông kéo sụp chiếc nón lá xuống che mặt và ngủ tại chỗ ngồi của mình. Thấy thế người con trai càng bực mình và khó chịu, anh cố thúc con bò đi nhanh hơn nữa.

            Bốn giờ sau, họ đi ngang qua một ngôi nhà nhỏ. Người cha thức giấc. mỉm cười và nói: - “Tới nhà chú con rồi. Chúng ta ghé vào hỏi thăm chú ấy một tiếng”.“Nhưng chúng ta đã trễ mất gần một giờ rồi!”. Con trai ông càu nhàu. – “Trễ thêm vài phút nữa cũng chẳng sao. Chú và bố là chỗ ruột thịt, có mấy khi được gặp nhau đâu”. Người cha chậm rãi đáp. Rồi họ dừng lại và ghé vào ngôi nhà.

            Chàng trai trẻ càng sốt ruột và tức tối khi thấy cha và chú ngồi huyên thuyên cười nói. Gần một tiếng sau, hai cha con từ giã chú và họ tiếp tục lên đường.

            Lúc này, đến phiên người cha cầm lái. Khi đến một ngã ba, người cha quẹo xe sang phải. – “Đường bên tay trái ngắn hơn mà bố !”. Người con nói. – “Bố biết, nhưng đường bên tay phải đẹp hơn nhiều”.“Chẳng lẽ bố không biết quý thời giờ à ?” Chàng trai trẻ mất kiên nhẫn. – “Ồ, bố quý thời giờ lắm chứ! Chính vì thế bố mới muốn ngắm nhìn cảnh đẹp và tận hưởng trọn vẹn mỗi giây phút”.

            Con đường mà người cha đi có nhiều khúc uốn quanh, băng xuyên qua những đồng cỏ thật đẹp mọc đầy hoa dại và có cả một dòng suối mát trong chảy dọc theo – thế nhưng người con trai đã để mất dịp ngắm nhìn phong cảnh đẹp ấy. Anh ngồi nhấp nhỏm bên trong xe, lòng bồn chồn và hết sức lo lắng vì sợ đến trễ. Anh cũng không thấy rằng hoàng hôn hôm ấy mới đẹp làm sao!

            Trời sập tối, hai cha con đến một nơi trông như một khu vườn khổng lổ đầy hương sắc. Người cha khoan khoái hít thở hương thơm làm xao xuyến lòng người của những bông hoa, lắng nghe tiếng suối róc rách và đỗ xe lại.

            “Chúng ta sẽ ngủ lại đây”. Ông thở dài. – “Từ giờ về sau con không bao giờ đi cùng bố nữa”. Người con trai tức tối : - “Bố thì chỉ thích ngắm hoàng hôn và xem hoa hơn là kiếm tiền !”“Tại sao không như thế chứ?  Đó chẳng phải là những điều đẹp nhất mà từ trước tới giờ con vẫn nói đó sao ?”

            Vài phút sau, ông thiếp đi vào giấc ngủ. Trong khi con trai ông nhìn mãi những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, mong cho đêm chóng qua. Đêm như dài vô tận và người con trai chẳng hề chợp mắt.

            Trước lúc mặt trời mọc, chàng trai trẻ nhanh chóng đánh thức cha anh dậy. Họ lại tiếp tục đi. Sau khi đi được một dặm, tình cờ họ gặp một người nông dân đi đường – một người xa lạ - đang cố kéo chiếc xe ra khỏi một vũng lầy.

            “Chúng ta giúp ông ta đi nào”. Người cha già thì thầm – “Để mất thêm thời gian nữa à ?”. Chàng trai muốn nổi đóa lên – “Con bớt căng thẳng một chút đi, có thể chính con cũng đang bị kẹt vào một vũng lầy nào đó. Chúng ta nên giúp đỡ người khác khi họ cần – đừng quên điều đó, con ạ !”

            Người con trai quay đi mà trong lòng hết sức tức giận.

            Khi họ giúp người nông dân kia kéo được chiếc xe khỏi chỗ lầy thì trời đã 8 giờ sáng.

            Đột nhiên, có một ánh sáng hết sức lớn lóe lên như muốn tách đôi bầu trời ra. Sau đó là một âm thanh nghe như tiếng sấm. Ở xa phía bên kia ngọn đồi, bầu trời trở nên tối đen.

            “Chắc là trong thành phố có mưa dông lớn”. Người cha đoán thế. - “Nếu chúng ta nhanh chân hơn, có lẽ giờ này chúng ta đã bán gần hết hàng rồi” Người con lẩm bẩm. – “Bình tĩnh đi… con sẽ sống lâu hơn, và con sẽ tận hưởng cuộc sống được nhiều hơn”. Ông già nhẹ nhàng khuyên nhủ con mình.

            Khi hai cha con đến được ngọn đồi, mà từ ngọn đồi đó nhìn xuống sẽ thấy được toàn cảnh thành phố, thì trời đã xế chiều.

            Họ đứng lại và nhìn xuống bên dưới một lúc lâu. Không ai nói với nhau một lời nào.

            Cuối cùng, chàng trai trẻ đặt tay lên vai cha  anh, rồi nói: - “Con đã hiểu những lời bố nói rồi”.

            Họ quay xe lại và bắt đầu trở về nhà, rời xa cái thành phố có tên là Hiroshima của Nhật Bản.

            (CHÚ THÍCH: Bạn biết không, buổi sáng hôm ấy, trong câu chuyện này, vào lúc 8g15, ngày 06.08.1945, thành phố Hiroshima của Nhật Bản trở thành đống gạch vụn sau khi bị Mỹ ném bom nguyên tử trong Thế Chiến II. Đoạn văn: “Đột nhiên, có một ánh sáng hết sức lớn lóe lên như muốn tách đôi bầu trời ra. Sau đó là một âm thanh nghe như tiếng sấm. Ở xa phía bên kia ngọn đồi, bầu trời trở nên tối đen” – đó là lúc quả bom nguyên tử nổ đấy, các bạn ạ !).

                                                                                                                                    INTERNET

CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ

LÒNG THANH THẢN

            Bác nông phu và người con trai cùng đi về thành phố với cùng một mục đích là bán hàng. “Mỗi năm, họ lại đánh xe bò nhiều đợt lên thành phố gần đó để bán rau quả, những thứ họ tự tay trồng”. Nhưng tâm trạng của hai cha con hoàn toàn khác. Người cha luôn bình tâm trước mọi việc, còn người con trai lúc nào cũng vội vã!

NGƯỜI CON TRAI LÚC NÀO CŨNG VỘI VÃ!

            Trong đầu óc chàng trai chỉ có một điều đáng nhớ lúc ấy, và là mục tiêu duy nhất trong “cuộc hành trình từ quê lên tỉnh”, đó là: “bán hàng được giá cao”. “nhưng nếu chúng ta đến chợ sớm hơn những người khác, chúng ta sẽ có nhiều cơ hội bán hàng giá cao hơn”.

            Để đạt được mục đích đó, người con trai của bác nông phu muốn từ chối tất cả những gì có thể làm trì hoản cuộc hành trình của hai cha con anh.

            - Anh buộc con bò của anh phải làm việc cật lực: - “Thế là anh dùng cây liên tục thúc con bò, hối nó bứơc mau hơn”.
            - Từ chối thăm viếng chú mình: - “Tới nhà chú con rồi. Chúng ta ghé vào hỏi thăm chú ấy một tiếng”. – “Nhưng chúng ta đã trễ mất gần một giờ rồi !”.
            - Rất căng thẳng và không biết thư giãn: - “Bố biết, nhưng đường bên tay phải đẹp hơn nhiều”. – “Chẳng lẽ bố không biết quý thời giờ à ?”.
            - Lòng hoàn toàn bất an và đau khổ: - “…con trai ông nhìn mãi những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, mong cho đêm chóng qua. Đêm như dài vô tận và người con trai chẳng hề chợp mắt”.

NGƯỜI CHA LÚC NÀO CŨNG BÌNH THẢN.

            “Cha mẹ sinh con, Trời sinh tánh”. Người con vội vã bao nhiêu, thì người cha điềm tĩnh bấy nhiêu. Những gì liệt kê ra để phân tích tâm trạng vội vã của người con, cứ hiểu ngược lại là biết được tâm trạng của người cha.

            Những lời dạy đứa con trai của bác nông phu thật bình dị và sâu sắc đến ngỡ ngàng! Người đàn ông “hai lúa” chính hiệu đó thật dịu dàng và nhẹ nhàng như một nhà giáo nhưng cũng phảng phất nét quê mùa mộc mạc rất hồn nhiên thật đáng yêu và đáng khâm phục.

            - Thương yêu con vật mình nuôi: Khi thấy con đánh bò để hối thúc nó đi nhanh, ông dạy con: “Từ từ thôi, con ạ! Từ tốn sẽ giúp con sống lâu hơn đấy !”
            - Vô tư: “Ông kéo sụp chiếc nón xuống che mặt và ngủ tại chỗ ngồi của mình”.
            - Sống có tình nghĩa: “Chú và bố là chỗ ruột thịt, có mấy khi được gặp nhau đâu”.
            - Biết nhận ra những giá trị cuộc sống quanh ta: “Ồ, bố quý thời giờ lắm chứ! Chính vì thế mà bố` muốn ngắm nhìn cảnh đẹp và tận hưởng trọn vẹn mỗi giây phút”.
            - Lòng thật sự bình an, thanh thản: “Vài phút sau, ông thiếp vào giấc ngủ”.
            - Giàu lòng thương người: “Chúng ta nên giúp đỡ người khác khi họ cần, đừng quên điều đó con ạ!”
            - Biết tận hưởng cuộc sống: Nếu buôn bàn được giá cao, được nhiều tiền, mà tâm trí lúc nào cũng căng thẳng, đầy lo âu bực dọc, mất bao điều quý giá quanh ta, thì cuộc đời có ý nghĩa gì chứ? Ông dạy con mình: “Bình tĩnh đi… con sẽ sông lâu hơn, và con sẽ tận hưởng cuộc sống nhiều hơn”.

KHI NGƯỜI CON HIỂU ĐƯỢC BÀI HỌC

            Con đã hiểu những lời bố nói rồi !”

            Đó là khi người con trai, cùng với cha mình, đứng trên ngọn đồi vào một buổi chiều tang tóc nhìn xuống thành phố Hiroshima sau khi thành phố này đã bị ném quả bom nguyên tử đầu tiên. Thành phố mà hai cha con đang trên đường về đó để bán những hàng hóa thôn dã của mình.

            Đột nhiên, có một ánh sáng sáng hết sức lớn lóe lên như muốn tách đôi bầu trời ra. Sau đó là một âm thanh nghe như tiếng sấm. Ở xa phía bên kia ngọn đồi, bầu trời trở nên tối đen”.

            Nói cho chính xác, đó là 8g15, sáng ngày 06.08.1945, thành phố Hiroshima bị ném quả bom nguyên tử có tên “Little Boy” và trở thành bình địa trong khoảnh khắc, giết chết ngay lập tức 140.000 người.

            Nếu hai cha con bác hai lúa này đến kịp phiên chợ sáng tại thành phố, thì chúng ta sẽ chẳng có câu chuyện hôm nay.

            Có thể hai cha con thoát chết nhờ “sự thong thả” của người cha, và đó có thể chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng cuộc sống luôn có những sự trùng hợp nhiệm mầu và nó cho chúng ta những bài học thật thấm thía.

            Trong tận sâu thẳm tâm hồn chúng ta, ai cũng tin rằng ngoài giá trị tiền bạc của cải ra, còn có những giá trị thiêng liêng cao cả hơn nhiều, và nó nói lên ý nghĩagiá trị của đời người.

            Hãy thử tưởng tượng mọi người ai cũng sống chỉ vì tiền bạc. Đầu óc lúc nào cũng chỉ nhớ đến tiền bạc. Ai cũng chỉ thu vén tiền của lợi lộc cho mình, cụ thể như thái độ sống của chàng trai trẻ con bác nông phu trong câu chuyện hôm nay, thì cuộc đời sẽ ra sao?

            Phải đợi đến khi tận mắt thấy cảnh điêu tàn thê thảm của Hiroshima, con trai của bác nông phu mới biết hồi tâm nhìn nhận: “Con đã hiểu những lời bố nói rồi !”

            Những lời bác nông phu trong câu chuyện hôm nay chứa đựng rất nhiều bài học, nhưng nói chung, những lời ấy được thốt ra từ một “tâm hồn bình anthanh thản”.

            - Từ tốn sẽ giúp con sống lâu hơn đấy!
            - Chú và bố là chỗ ruột thịt, có mấy khi được gặp nhau đâu.
            - Chính vì thế bố mới muốn ngắm nhìn cảnh đẹp và tận hưởng trọn vẹn mỗi giây phút.
            - Con bớt căng thẳng một chút đi, có thể chính con cũng đang bị kẹt vào một vũng lầy nào đó.
            - Chúng ta nên giúp đỡ ngườikhác khi họ cần.
            - Bình tĩnh đi… con sẽ sống lâu hơn, và con sẽ tận hưởng cuộc sống được nhiều hơn…

           Lúc nào sẽ tới chợ, hàng hóa sẽ ra sao… không có gì lo lắng! Ông thong thả giải quyết tất cả những gì ông đang đối diện, những gì hiện tại, những gì ngay trước mắt, thật có tình có lý, miễn sao lòng được an vui. Ông hạnh phúc thật! Đúng, hiện tại là một món quà mà ông luôn biết tận hưởng!

            Bạn đọc thân mến!

            Trong một cuộc sống mà lúc nào con người cũng bị cuốn hút trong dòng đời chảy xiết, vội vã, vội vã, vội vã…

            Trong một cuộc sống mà tiền bạc đã làm mờ nhạt những giá trị đạo đức nhân bản cao quý.
            Trong một cuộc sống mà con người dường như không còn thì giờ để tìm về cõi tâm linh vắng lặng để lắng nghe tiếng lòng mình, để tĩnh tâm, để tận hưởng những vẻ đẹp kỳ diệu và những giá trị cao quý ngoài “miếng cơm manh áo” mà chỉ có thụ tạo “nhân linh ư vạn vật” mới có khả năng nhận biết…
            Trong một cuộc sống mà cao điểm đời người chỉ là sự hưởng thụ tầm thường.
            Trong một cuộc sống mà vì sự hưởng thụ, cuối cùng ta chỉ biết ta, ta lạnh lùng đi trên đường đời như chỉ có riêng ta…
            Trong một cuộc sống mà - nói theo cách nói của bác nông phu dạy con trai mình – “có thể chính chúng ta cũng đang bị kẹt trong một vũng lầy nào đó”…

            Thì câu chuyện hôm nay thật là một bài học quý giá đáng cho chúng ta suy ngẫm!

            Và chúng ta luôn tự hỏi mình: Tôi đã có thể thốt lên được lời của con trai bác nông phu chưa: “Con đã hiểu những lời bố nói rồi !” ?

            Để hiểu được những lời của bác nông phu ấy, và có được một tâm hồn như bác nông phu ấy, không phải chuyện dễ, phải không các bạn ?

            Và chính vì thế, mà cuộc sống, mãi mãi là một cuộc phấn đấu không ngừng!

 

                                        Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG

                                                                                     


Trở về Mục Lục Chia Sẻ Chút Suy Tư


 


CHÚA NHẬT 24 TN - C
“Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.”
(Lc 15,32)


 
LỊCH

Mọi liên hệ xin gởi về:
Điện thư:
anlongparish@yahoo.com


SUY NIỆM TIN MỪNG

QUÁN VEN ĐƯỜNG

NGHE NHẠC
Mời vào nghe nhạc
LƯỚT WEB 5 CHÂU

3 PHÚT CẦU NGUYỆN
BẰNG THÁNH VỊNH ĐÁP CA

TÂMDUY FOTO

CHUYỆN PHIẾM
GÃ SIÊU



Tra từ điển với nhiều ngôn ngữ:

Các bạn bấm chọn loại tự điển vào mũi tên ở góc trái, dưới. Sau đó highlight và click từ muốn tra.