Giới trẻ Thiếu  nhi Chia sẻ chút suy tư
Trang nhà
Cánh đồng truyền giáo
Tìm hiểu Đạo Công Giáo
Suy niệm
Nghệ thuật Sống
Nhịp sống quanh ta
Văn Học Nghệ Thuật
Giáo xứ An Long
Quán Ven Đường
Hộp thơ
 

LỜI CON TIM MUỐN NÓI

            Mời bạn xem câu chuyện Bức thư của người lái xe tải”:

            Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.

            Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: "Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu". Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: "Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh".

            Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.

            Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.

Ảnh minh họaThư của Bill, tháng 12 năm 2000

"Vợ yêu quý của anh,

Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.


Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá ! Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến
anh vượt qua những thời khắc khó khăn.

Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh : quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè... Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.

Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.


Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những lời đó không đủ. Anh đang đau quá. Anh đang trên chặng đường cuối cùng. Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.

Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường. Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào. Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe. Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con. Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,...). Luôn luôn có một lý do nào đó !

Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dở hàng ở Florida.

Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.


Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều. Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em. Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.


Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều. Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ.

Anh yêu em rất nhiều. Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.

Anh yêu em!
Bill.”

INTERNET

CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ

ĐIỀU ẨN CHỨA TRONG TIM

NGÔN NGỮ CỦA TRÁI TIM

             Bức thư thật cảm động, phải không các bạn !

             Tôi nhớ trong một câu chuyện nào đó, có một người phụ nữ đã thố lộ niềm hạnh phúc của mình: “cho đến hôm nay, dù chúng tôi đã là vợ chồng trên 20 năm, chồng tôi vẫn còn viết những bức thư vô cùng tình tứ. Không phải là ngôn ngữ yêu đương của thuở mới yêu, với những bức thư dài như quyển tập học trò! nhưng là ngôn ngữ của tình yêu chín mọng, của cây tình yêu đang thời sinh hoa trái. Những bức thơ ấy là những mảnh giấy nhỏ, mang những mẫu tin nhắn thật ngắn ngọn mà chất chứa tình yêu rất chân thật và đậm đà, không hề thua tình yêu nồng cháy của thuở ban đầu . Rồi chị ấy đưa ra một số mảnh giấy mà chị cất giữ thật trân trọng: - ‘Anh vừa tẩy rửa nhà bếp, còn trơn ướt, em vào, nhớ đi cẩn thận, coi chừng trượt té’. – ‘Anh phát hiện giây bình gaz quá cũ có chỗ rạn nứt, em đừng xài nó, nguy hiểm, chờ anh về thay giây mới’ . – Chiều nay tuyết rơi nhiều quá, đường đi rất khó, em  đừng lái xe đón con về, để anh điện nhờ bạn anh giúp’…”

             Ngôn ngữ trái tim không phải lúc nào cũng cần những lời lẽ văn hoa trau chuốt. Có khi nó là ánh mắt dịu dàng. Có khi đó là một cử chỉ ân cần. Có khi đó là một thái độ bao dung…

Hoa bằng lăng hoang dãBa tôi khi còn sống, rất yêu thích hoa Bằng Lăng. Một hôm Ba đi đồng về, mang về một nhánh Bằng Lăng hoang dã, cắm vào bình, để giữa bàn, kêu mẹ tôi lại, cười nói: - “Bà thấy đẹp không ? Sao bà không có cái áo dài nào màu hoa này vậy ?”. Chừng hai tuần sau, tôi thấy mẹ tôi đi lễ trong tà áo dài màu tím Bằng Lăng. Lúc ấy tôi thấy mẹ tôi rất đẹp, nhưng tôi còn nhỏ quá, đang thời tiểu học, tôi chưa nhận ra được vẻ đẹp tâm hồn của Ba tôi!

             Thật tội nghiệp cho người lái xe tải trong cây chuyện hôm nay. Điều ẩn chứa trong tim anh, anh chưa thể nói ra, nên những phút sau cùng, con tim càng nức nỡ: “em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp !” Anh yêu em rất nhiều. Hãy nhớ chăm sóc bản thân, và luôn nhớ rằng anh đã yêu em hơn bất cứ cái gì trên đời !”.

Trong câu chuyện, những người đọc thư này đều đã khóc, thì chắc chắn vợ anh còn đau khổ biết bao nhiêu!

             Vợ anh chắc hẳn không buồn anh đâu. Chính anh cũng đã nói: “Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết”. Vợ anh chắc chắc đã hiểu được lòng anh. Đã nghe thấy “lời của con tim anh muốn nói”, tuy dù anh chưa nói. Chỉ có con tim mới nghe được tiếng nói của con tim. Thứ ngôn ngữ thầm lặng mà những con tim đang yêu đều sử dụng.

             “Khi chúng ta lấy nhau, em chưa biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi ”. Hiểu được nhau như vậy, là đã lắng nghe được lời con tim muốn nói !

ẢO GIÁC HẠNH PHÚC.

             Cuộc sống văn minh với nhiều tiện nghi hiện đại nhiều khi đã tạo cho con người một thứ ảo giác hạnh phúc! Con người cố gắng hì hục để có tiền mua sắm, và mua sắm! Con người dành quá nhiều thời gian cho “tiền của” nên còn rất ít thời gian để giành cho nhau, trong khi hạnh phúc thật sự là được sống bên nhau. “Người đi một nửa hồn tôi chết, một nửa hồn tôi bổng dại khờ” (Hàn Mạc Tử).

            “Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì chùi rửa, lau bóng xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em !

            Không chỉ  là tình yêu nam nữ, tình vợ chồng, mà còn là tất cả mọi thứ tình yêu của cuộc sống. Ta hãy thử nói theo cách nói của người lái xe tải này xem:

             “Nếu Cha  dành nhiều thời gian với con thay vì…
            Nếu mẹ dành nhiều thời gian với con thay vì….
            Nếu con dành nhiều thời gian cho Cha mẹ thay vì…
            Nếu bề trên dành nhiều thời gian cho kẻ dưới thay vì …
            Nếu bạn bè dành nhiều thời gian cho nhau thay vì… ”

            Thì biết bao điều chân thật người ta có thể nghe được khi con tim muốn nói… mọi người sẽ hiểu nhau hơn. Cảm thông, chia sẻ, hạnh phúc.

             “Bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa ngàn dặm, còn khối sắc vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Đó không chỉ là khoảng cách của không gian. Nó còn là khoảng cách tâm hồn. khoảng cách ngay ở trong trái tim. Tẻ nhạt và trống rỗng.

            Nhiều mái nhà không còn là “mái ấm” gia đình, nó chỉ còn là “cơ sở làm ăn”. Nhiều Bệnh viện không còn là “Nhà Thương” với tiêu chuẩn đạo đức “Lương y như từ mẫu ” mà nó là “Công ty kinh doanh” với nhân viên “Lương y như Dì ghẻ”. Nhiều khu chung cư không còn tình làng nghĩa xóm, nó na ná như những trại tập trung…  

            Con người  đi tìm hạnh phúc, nhận diện lầm cái bóng tiền của hấp dẫn đang ở phía trước tưởng là cái bóng hạnh phúc, lấy hết sức lực rượt đuổi theo, ai ngờ hạnh phúc thật đã bị bỏ lại sau lưng biệt tít mù xa.

            Và thế là đã muộn …
            “Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi !”

            Vì vật chất tiền bạc chiếm hết thời gian, trái tim không thể lên tiếng nói.

            Khi con tim không thể lên tiếng thì tâm hồn trống rỗng. Khi con tim không thể lên tiếng thì gia đình dần dần giá lạnh, và đi đến tan vỡ. Khi con tim không thể lên tiếng thì thế giới hận thù, chiến tranh, hủy diệt…

            “Chúng ta cần nhau nhiều lắm và chúng ta biết đã quá trễ rồi !” 
            Xin cho nhân loại đừng bao giờ thốt lên lời ấy !

Ảnh minh họaBạn đọc thân mến !

            Chúng ta biết mình phải làm gì đang ước mơ gì.
            Hãy dành thật nhiều thời gian để con tim bạn lên tiếng !
            Tiếng nói của Tình yêu. Ngôn ngữ của con tim.

            Bức thư của “người lái xe tải ” là một thông điệp rất hay, cho chúng ta nhìn lại chính mình trong cuộc sống bề bộn công việc hôm nay. Dầu giữa trăm công nghìn  việc lo toan cho chuyện miếng cơm manh áo, ta vẫn có thể dành chút thời gian để cho con tim lên tiếng nói.

            “Anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời !”.
            Trong sâu thẳm lòng ta, còn có biết bao điều ta chưa thể nói ra, hay chưa kịp nói ra.

            Tất nhiên, trong tình yêu, sự im lặng đôi khi là tiếng nói trung thực nhứt. Những lời chưa nói  thường là những lời chân thành nhứt. 

            Nhưng, có những lúc cần để trái tim lên tiếng nói, để tuyên xưng một tình yêu không có gì có thể lấn át nó, không có gì có thể làm mờ nhạt nó. “Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và côngviệc.”

         Chúa Giêsu đã muốn Phêrô tự mình nói lên điều mà Ngài đã biết quá rõ: “Phêrô buồn vì Thầy hỏi đến ba lần: ‘Anh có yêu mến Thầy không?’. Ông đáp: ‘Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy’. (Ga. 21,17). Có lẽPhêrô cho đó là điều dĩ nhiên Chúa đã biết, Cũng như người lái xe tải nghĩ: “Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết”.

          Một ngày nào đó, có thể là phút cuối cùng trong cuộc đời ta, ta ngước nhìn lên  cao với ánh mắt đầy lệ: “Và con muốn nói lên những điều mà lẽ ra con phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì con quá quan tâm đến … (tiền của…) và công việc”.

            Hãy để con tim lên tiếng nói. Đó là những lời nhắc nhở quý báu để cuộc sống luôn được tươi thắm và hạnh phúc.

            Vì tình yêu - chứ không phải là tiền tài vật chất - mới chính là nguồn mạch sự sống. (Deus Caritas est).

                                        Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG

                                                                                     


Trở về Mục Lục Chia Sẻ Chút Suy Tư


 


LỄ ĐỨC MẸ MÔI CÔI
“Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” (Lc 1,37)

 
LỊCH

Mọi liên hệ xin gởi về:
Điện thư:
anlongparish@yahoo.com


SUY NIỆM TIN MỪNG

QUÁN VEN ĐƯỜNG

NGHE NHẠC
Mời vào nghe nhạc
LƯỚT WEB 5 CHÂU

3 PHÚT CẦU NGUYỆN
BẰNG THÁNH VỊNH ĐÁP CA

TÂMDUY FOTO

CHUYỆN PHIẾM
GÃ SIÊU



Tra từ điển với nhiều ngôn ngữ:

Các bạn bấm chọn loại tự điển vào mũi tên ở góc trái, dưới. Sau đó highlight và click từ muốn tra.