casinos counter
Giới trẻ Thiếu  nhi Chia sẻ chút suy tư
Trang nhà
Cánh đồng truyền giáo
Tìm hiểu Đạo Công Giáo
Suy niệm
Nghệ thuật Sống
Nhịp sống quanh ta
Văn Học Nghệ Thuật
Giáo xứ An Long
Quán Ven Đường
Hộp thơ
 

MÃI MÃI MỘT BÓNG HÌNH

           
            Rose là mối tình chân thật đầu tiên của George. Anh gặp Rose tại một quán ăn bình dân, nơi cô làm phục vụ bàn ở đó. Anh luôn gọi món thịt bò bằm ướp gia vị, thêm một quả trứng tráng cháy xém bỏ lên trên và một ly cà phê đen.

            Một bữa anh chụp hình cô đang đứng sau quầy đưa cho anh đĩa thịt bằm. Sau khi rửa phim, anh đưa cô xem bức ảnh.
            - Cô xem này ! Đây là cô gái mà tôi sẽ lấy làm vợ đấy! – anh vừa cười vừa nói với cô phục vụ.

            Và rồi Rose và Geogre hẹn hò với nhau. Anh cất bức ảnh của cô vào trong bóp. Mỗi khi đi chơi với bạn – hoặc thậm chí cả với người lạ – là anh rút bóp ra và cho họ xem bức ảnh anh chụp.
            - “Đó là cô gái mà tôi sẽ lấy làm vợ. Các bạn xem cô ấy đẹp không ? Tên cô ấy là Rose đấy!”. Anh khoe với mọi người như vậy.

             Rose cũng yêu George say đắm như George yêu cô vậy. Chẳng bao lâu sau, hai người kết hôn. Một năm sau, họ có con – là tôi đấy.

            Gia đình chúng tôi sống bên nhau được vài năm thì mẹ tôi đột ngột qua đời vì bệnh đột quỵ. Tôi còn nhớ rõ tang lễ của mẹ tôi, hôm đó cha tôi khóc nức nở. Và cả tôi nữa.

            Nhiều năm trôi qua, tôi khôn lớn và đã học năm cuối trung học. Tôi nôn nao chờ đón buổi lễ ra trường có tiệc khiêu vũ để sánh đôi cùng với Jennie, bạn gái tôi lúc đó. Cha tôi cũng thấy vui lây với tôi. Ông nói để ông đi lấy hoa phong lan gài ở ngực mà tôi đã đặt trước ở tiệm hoa gần nhà.

            Xế chiều hôm đó, lúc cha tôi đến tiệm hoa để nhận hoa và móc bóp lấy tiền ra trả. Ông không quên khoe với người chủ tiệm bức ảnh chụp mẹ tôi ngày xưa: “ Đây là ảnh vợ tôi, ông thấy bà ấy đẹp không ?”

            Người chủ sửa lại cặp kính và nhìn kỹ bức ảnh.
            - Bà ấy đẹp thật – ông ta nói – Thế hoa phong lan này là ông mua cho bà ấy à?
            - Không đâu! Bà nhà tôi chỉ thích hoa hồng và hoa cúc thôi! Tôi chưa nghĩ sẽ mua phong lan tặng cho nhà tôi.
           - Vậy à! Nhưng sẽ chẳng bao giờ là quá trễ đâu! – Người chủ tiệm trả lời.
Cha tôi cười buồn và không nói gì thêm nữa.

            Ông rời tiệm hoa và đi bộ ra bãi xe. Thình lình trước mặt ông xuất hiện hai gã bịt mặt tiến lại gần ông. Một gã đang cầm khẩu súng ngắn trên tay. “Mau đưa bóp đây !”, gã cầm súng ra lệnh trong lúc dí mạnh khẩu súng vào mạng sườn cha tôi. Cha tôi hoảng hốt móc bóp ra đưa ngay.
            - Tháo đồng hồ ra luôn! – tên bên cạnh nói. Cha tôi vội cởi chiếc đồng hồ bằng vàng ra.
- Tụi này biết ông là ai và ở đâu. Đừng có dại dột mà báo cảnh sát. Nếu không đêm đến là bọn tôi sẽ tìm đến nhà đấy, hiểu chưa ?. Gằn giọng ở câu cuối cùng xong hai tên quay lưng bỏ chạy.

            Cha tôi, người run lẩy bẩy tuy không bị đau gì, lái xe về nhà và đưa hoa cho tôi.
Tôi nhớ là đã nhìn chằm chằm vào mặt cha mình, hỏi: “Cha sao thế? Trông mặt cha tái mét như người mới gặp ma vậy. Có chuyện gì xảy ra cho cha à?

           - Không! Không có gì! Cha chúc con có được buổi lễ vui vẻ.

            Cả tuần sau cha tôi như người mất hồn. Ông trở nên lặng lẽ và cứ ngồi thừ một chỗ. Tôi đoán là có chuyện gì đó đã xảy ra với cha tôi. Sau vài lần gạn hỏi, cuối cùng cha tôi mới kể lại câu chuyện bị cướp ở bãi đậu xe.
            - Cha có báo cảnh sát không? – tôi hỏi.
            - Không! Bọn cướp nói biết cha là ai và đang sống ở đâu và nói rằng nếu cha báo cảnh sát bọn chúng sẽ trả thù.

            Mặc dầu tôi đã tìm mọi cách để thuyết phục cha báo cảnh sát nhưng ông vẫn không nghe theo. Trái lại, ông kiểm tra kỹ lưỡng các cửa nẻo, cho thay tất cả các ổ khoá bằng loại chắc chắn nhất. Mỗi đêm trước khi ngủ, mặc dầu tôi có mặt ở nhà, ông vẫn đích thân đi kiểm tra từng khoá cửa. Trông cha tôi buồn bã hơn là sợ sệt.

            Thêm hai tuần nữa trôi qua. Một tối có người đến bấm chuông nhà tôi. Tôi thấy cha tôi giật bắn người lên – và rồi ông đến rón rén hé màn cửa nhìn ra ngoài. Nhận ra người đang đứng trước cửa là ông chủ tiệm hoa, cha tôi ra mở khoá và mời ông ta vào nhà. Sau khi chào hỏi xong, người chủ tiệm thò tay vào áo khoác lấy ra cái bóp màu đen của cha tôi.
            - Tôi tìm thấy cái bóp này ở bụi cây phía sau tiệm của tôi và tôi nhận ra bức ảnh của vợ ông. Đó là vật duy nhất còn lại trong chiếc bóp.

            Ông ta mở chiếc bóp ra và chỉ cho cha tôi thấy bức ảnh của mẹ tôi. Tất cả tiền và những giấy tờ khác đều không còn.
           - Hôm nay là ngày may mắn của tôi – cha tôi vui mừng la to lên khiến ông khách giật mình. Ông ôm chầm lấy ông ta, miệng không ngớt nói lời cảm ơn.

            Rồi ông lấy tiền ra để hậu tạ ông chủ tiệm nhưng ông ta từ chối: “Tôi biết ông rất quý tấm ảnh đó!” – ông ta chỉ nói vậy và từ giã ra về.

            Khi đóng cửa lại, tôi quay hỏi cha mình: “Làm sao cha lại cho rằng hôm nay là ngày may mắn của mình, thưa cha ? Tất cả các giấy tờ quan trọng và tiền dành dụm của cha đều bị mất sạch. Và cả đồng hồ của cha nữa !”.

            Cha tôi mỉm cười và nói: “Những thứ đó có thể thay thế được! Nhưng chỉ có bức ảnh chụp mẹ con đang dọn cho cha món thịt bằm thì không thể. Bức ảnh đó chỉ duy nhất có một thôi, con trai ạ !”.

                                                                                                 Tình bạn - tình yêu – NXB Phụ Nữ

Không thể thay thế!

CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ

KHÔNG THỂ THAY THẾ!

            Hôn nhân ngày nay tan vỡ có nơi chiếm tỷ lệ gần 50%, nhất là những nước phương Tây.

            Người ta tìm hiểu nguyên nhân. Người ta nói nhiều về xu hướng hưởng thụ nẩy sinh ra ích kỷ. Có ý kiến cho rằng vai trò phụ nữ ngày nay “quan trọng” hơn xưa nên người phụ nữ có lòng tự trọng nhiều hơn, có tự ái cao hơn.

            Người phụ nữ ngày nay không chấp nhận chỉ quanh quẩn ở “nhà bếp”, hay chỉ ở trong nhà như bị giam lỏng trong “cung cấm”, người phụ nữ ngày nay vươn ra ngoài xã hội, sánh vai cùng nam giới làm mọi việc mà nam giới gánh vác.

            Người phụ nữ ngày nay không phải lấy chồng chỉ là tìm nơi nương tựa, nên họ độc lập trong suy nghĩ và việc làm. Họ không chấp nhận sống với chồng trong tình cảnh cố gắng chịu đựng  để có nơi  trao thân gởi phận. Hình ảnh ấy không còn là hình ảnh của người vợ hiền hậu nữa, mà chỉ là hình ảnh của một phụ nữ nhu nhược, hèn yếu và thiếu lòng tự trọng. Hình ảnh của người phụ nữ “xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử ” không còn cái giá trị ban đầu của nó. Hình ảnh của phụ nữ ngày nay đã rất khác xưa, đã nhiều thay đổi!

            Từ đó, nhiều người đàn ông cũng thấy quyền “gia trưởng” của mình bị lung lay. Sống với một người vợ thành đạt hơn mình, nổi tiếng hơn mình, có mức thu nhập cao hơn mình, người chồng dễ đi đến mặc cảm. Người vợ bận rộn với việc làm hằng ngày, người chồng có cảm tưởng người vợ không tha thiết gì với mình, không còn chăm sóc nuông chiều mình như ngày nào.

            Ai nấy lo công việc của mình. Thời gian dành cho nhau thưa dần. Chồng tìm cách bảo vệ tư thế của mình. Vợ tìm cách bảo vệ vị trí của mình. Khoảng cách ngày một lớn hơn.

            Con cái là bổn phận chung, tung tiền ra lo là được. Người vợ không muốn mất nhiều thời giờ chăm sóc con ảnh hưởng đến việc làm của mình. Người chồng  cũng tung tiền ra cho rồi bổn phận.

            Tất cả diễn tiến chuyện gia đình như một cái máy, cứ chạy, cứ chạy… nó chỉ cần “xăng” là chạy, nó chỉ cần “tiền là xong. Gia đình giống như  xưởng máy, mọi người giống như người máy… Cứ nạp nhiên liệu, nạp năng lượng vào là chạy… Có tiền là chạy

            Không có điểm hẹn nào dành cho nhau. Không có khoảng lặng nào để hiểu lòng nhau, Không có thời giờ nào chăm sóc nhau

            Nền tảng gia đình đặt trên “tiền bạc”, chạy theo vật chất, bon chen chuyện hơn thua, hưởng thụ trong cuộc đời. Sự ích kỷ ở ngay trong lòng thì sự chung thủy chỉ là ảo ảnh.

“BỨC ẢNH ĐÓ CHỈ DUY NHẤT CÓ MỘT THÔI”  

            Tôi có nghe được câu chuyện:

            Một trận hỏa hoạn lớn xảy ra ở một khu dân cư đông đúc. Một người phụ nữ đã ra khỏi căn nhà của chị an toàn cùng với những đồ đạc cần thiết, nhưng chị bất ngờ chạy trở vào nhà. Nhiều người can ngăn chị, nhưng không được. Chị chạy băng qua lửa đang tràn lan và vào nhà chỉ để mục đích lấy bức ảnh của chồng mình đang đặt trên bàn thờ. Khi chị quay trở ra, thì những khối cây của căn nhà đổ sập xuống. Có người xông vào cứu chị, nhưng chị đã chết, hay tay còn ôm bức ảnh của chồng mình.

            Trong câu chuyện Nghệ Thuật Sống kể trên, người con đã hỏi cha sau khi ông tìm lại được cái bóp có hình của vợ mình: “Làm sao cha lại cho rằng hôm nay là ngày may mắn của mình, thưa cha ? Tất cả các giấy tờ quan trọng và tiền dành dụm của cha đều bị mất sạch. Và cả đồng hồ của cha nữa !”.

            Người Cha đã trả lời: “Những thứ đó có thể thay thế được ! Nhưng chỉ có bức ảnh chụp mẹ con đang dọn cho cha món thịt bằm thì không thể. Bức ảnh đó chỉ duy nhất có một thôi, con trai ạ!”.

            Bức ảnh chỉ là vật vô tri, nhưng chính Tình Yêu đã thổi vào nó linh hồn sự sống. Chắc chắc giá trị của bức ảnh đó không phải chỉ là kỷ niệm của một lần một cô phục vụ ở một quán ăn bình dân dọn cho anh món thịt bằm, mà là kỷ niệm của một đời người con gái đã dành trọn cho ông tình yêu và sự chung thủy. Bức ảnh chuyên chở tất cả những gì cao đẹp mà vợ ông đã hiến tặng ông, những gì mà hai người đã chia sẻ cho nhau, nên nó trở thành kỷ vật thiêng liêng mà đối với ông, không gì có thể thay thế được!

            Cũng như người góa phụ đang cơn hỏa hoạn chạy vào nhà để “cứu lấy” bức ảnh của chồng mình. Những mối tình cao cả và chung thủy giống nhau đến… như một !

           - Vì sao hôn nhân ngày nay thường tan vỡ ? Câu trả lời xin dành cho những nhà nghiên cứu. Ở đây, chỉ đưa ra một chút gợi ý suy tư, để những người còn đang trong mái ấm gia đình, hay đang đương đầu với những thử thách, cùng dành cho nội tâm một chút tĩnh lặng để nhận ra những gì quý giáthiêng liêng mà mình đang có được, để biết trân trọng gìn giữtự biết đánh giá ý nghĩa những gì mình đã chọn lựatrải qua.

            Như MICHAEL LEUNIG nói: “Hãy yêu thương một người và bạn sẽ thấy hạnh phúc. Thật đơn giản cũng thật khó khăn làm sao!”.

            Vâng, rất nhiều thử thách, phải không các bạn?

            Tình yêu luôn đòi hỏi sự hy sinh, cảm thông, và tha thứ.

            Bạn đọc thân mến!

            Đến đây, tôi muốn kết thúc bài Nghệ Thuật Sống kỳ này, nhưng chợt nhớ về một câu chuyện nhỏ có liên quan đến đề tài này, xin gởi đến bạn đọc để thay cho lời kết :

Bằng chứng tình yêu!Một buổi sáng thật sớm, một cụ già trạc tuổi 80 đến gõ cửa nhà một anh thợ lặn chuyên nghiệp và nói :
            - Này cháu, cách đây gần 50 năm, vào một ngày hè, bác đã cùng người vợ mới cưới thực hiện  một chuyến du lịch đến một miền xa để hưởng tuần trăng mật. Thật không may, con tàu đã chìm trong một cơn bão bất chợt ập đến. May mắn, vợ bác và bác kịp chạy ra được khỏi phòng riêng ở trong con tàu và thoát nạn, nhưng tất cả hành trang mang theo đều kẹt lại con tàu.
Trầm ngâm một lúc, ông cụ nói tiếp:
            - Cháu có thể nào giúp bác tìm lại số hành trang còn kẹt lại con tàu không ? đặc biệt là chiếc va-li của Bác.
            Sau khi hỏi cặn kẻ địa chỉ và vị trí con tàu chìm, anh thợ lặn nói:
            - Thưa bác, cháu có thể giúp bác, nhưng vùng đó rất nguy hiểm, lại đôi khi có cá mập xuất hiện, cháu không thể làm việc ấy một mình, cần phải có sự trợ giúp của bạn đồng nghiệp. Cháu chỉ ngại chi phí sẽ rất cao!
            Gương mặt cụ già sáng lên:
           - Không sao, Miễn là bác tìm lại được chiếc vali của bác!
            Mọi việc tiến hành tốt đẹp, anh thợ lặn bình an trở về cùng với người bạn đồng nghiệp của mình, nhưng hành trang của cụ già chẳng còn lại gì ngoài chiếc va-li mục nát và vài cái hộp nhỏ cất ở trong đó. Cụ già lấy một trong những cái hộp nhỏ mở ra rồi reo lên như trẻ thơ:
            - Đây rồi! Vậy là đủ rồi! Cám ơn cháu lắm! Cám ơn các cháu!
            Anh thợ lặn tò mò nhìn vào, và thấy trong chiếc hộp ấy chỉ vỏn vẹn có hai chiếc nhẫn mỏng manh.
            - Xin lỗi bác, cho phép cháu hỏi một câu - Anh thợ nói - Chiếc nhẫn đó đâu có gì quý, thưa bác? Bác có thể dùng tiền mướn chúng cháu để mua cả chục chiếc nhẫn như thế này đấy bác!
            Cụ già trả lời mà nụ cười vẫn chư tắt trên môi:
            - Ồ, đúng thế! Nhưng, tại các cháu không biết đó thôi, bà cụ, vợ của bác,đang yếu lắm, rất gần cái chết, bà muốn bác đeo vào ngón tay bà chính chiếc nhẫn mà 50 năm trước đây bác đã trao cho bà vào ngày cưới. Và bà cũng muốn làm điều đó cho bác. Bà có nằm mơ cũng không ngờ đây là sự thật!  Đây là lần cuối cùng bác có thể đem lại niềm vui cho vợ bác trước khi bà ấy đi xa. Chỉ có duy nhất hai chiếc nhẩn này trên cuộc đời . Bà sắp được như ý! Phải, chắc chắn bà sẽ rất vui, và bác cũng vậy. Cám ơn các cháu!

            Cụ già từ giã quay đi, Bước chân ông nhanh nhẹn hơn tuổi tác của ông. Đúng là ông đang rất hạnh phúc !

            Anh thợ lặn nhìn bạn mình, nói: “Ước gì trong cuộc đời mình có được một tình yêu như thế !”.

 

Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG
 


Trở về Mục Lục Chia Sẻ Chút Suy Tư


 


CHÚA NHẬT XVII TN - C
“Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm sẽ thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho.” (Lc 11,9-10)

 

LỊCH

Mọi liên hệ xin gởi về:
Điện thư:
anlongparish@yahoo.com


SUY NIỆM TIN MỪNG

QUÁN VEN ĐƯỜNG

NGHE NHẠC
Mời vào nghe nhạc
LƯỚT WEB 5 CHÂU

3 PHÚT CẦU NGUYỆN
BẰNG THÁNH VỊNH ĐÁP CA

TÂMDUY FOTO

CHUYỆN PHIẾM
GÃ SIÊU



Tra từ điển với nhiều ngôn ngữ:

Các bạn bấm chọn loại tự điển vào mũi tên ở góc trái, dưới. Sau đó highlight và click từ muốn tra.