MỘT ĐIỀU CÓ Ý NGHĨA
Câu chuyện “Điều ý nghĩa” của Cindy Midgette có nội dung như thế này:
Cách đây chừng vài năm, chúng tôi có nuôi một chú chó con thuộc giống Lab, nó tên Blue và được chúng tôi hết sức yêu quí. Tuy nhiên, vì mọi người trong gia đình tôi đều quá bận rộn với công việc cũng như chuyện học hành, nên điều hiển nhiên là con Blue không nhận được sự quan tâm và chăm sóc đúng mực. Thế là chúng tôi quyết định sẽ tìm và gởi con Blue cho một gia đình nào đấy có thể chăm sóc nó tốt hơn, dẫu rằng đó là quyết định không hề dễ dàng.
Tôi hỏi thăm những người quen ở nhà thờ và cả ở nơi làm việc để tìm một gia đình thích hợp cho con Blue. Một đồng nghiệp cho biết cô có một người bạn và con chó cưng của người này vừa mới chết. Gia đình cô ấy cũng đang tìm nuôi con chó khác. Tôi biết gia đình này. Người chồng tên là Frank, còn vợ tên là Donna – một bác sĩ làm việc tại bệnh viện địa phương. Theo lời đồng nghiệp của tôi, thì mấy đứa trẻ ở gia đình ấy rất thích nuôi chó và chúng rất nhớ chú chó cưng vừa mới mất của mình. Có vẻ như đây là nơi thích hợp cho con Blue.
Tôi gọi điện thoại nói chuyện với Donna, và bà ấy rất vui mừng về việc nhận Blue về nuôi. Tôi thu xếp để ngày hôm sau – Thứ Sáu – chồng tôi sẽ mang con Blue đến cho bà ấy. Ông Frank cho chồng tôi địa chỉ của nhà họ - số 412, phố Adams. Ông Frank cũng cho biết ông sẽ ở nhà cả ngày để sửa lại mái nhà, do đó chồng tôi nên lưu ý đến những chiếc thang dựng trong sân để tìm nhà dễ hơn.
Sáng hôm sau, chồng tôi bế con Blue đặt vào trong xe. Buổi chia tay của chúng tôi được an ủi phần nào vì chúng tôi biết rằng con Blue sẽ được đến sống với một gia đình tuyệt vời.
Vợ chồng Donna và Frank sống cách chúng tôi khoảng một giờ đi xe, đối diện với một thị trấn lớn. Chồng tôi tìm thấy một căn nhà với con số 412 hiện lên khá rõ và còn có một chiếc thang dựng ở sân trước. Bế con chó trong tay, chồng tôi bước lên thềm nhà và gõ cửa. Không có tiếng trả lời. Anh ấy chờ thêm một chút nữa rồi lại tiếp tục gõ cửa.
Một người đàn ông ở khu vườn bên cạnh hỏi vọng sang chồng tôi: “Anh tìm ai thế?” – “Ông Frank”, chồng tôi trả lời. – “Ồ, ông ấy đến bệnh viện rồi”, người đàn ông nói, “tôi không biết khi nào ông ấy mới về”.
Chồng tôi hơi bực mình. Ông Frank đã nói là ông sẽ ở nhà cả ngày mà. Có lẽ ông ấy phải đưa bà Donna đến bệnh viện làm việc. Thế nhưng chồng tôi không thể chờ được. Vì sau đó có một cuộc hẹn nên ông phải đi. Hẳn là nét mặt chồng tôi có chút gì đó thay đổi nên người đàn ông ở khu vườn bên cạnh lại hỏi: “Có chuyện gì vậy chàng trai?”
Chồng tôi giải thích mọi chuyện, thế là người hàng xóm nói rằng ông sẽ giúp chồng tôi giữ con Blue cho đến khi ông Frank về nhà. Khu vườn của người hàng xóm có hàng rào bao quanh, nên ông ấy nói rằng con Blue sẽ không sao cả. Ông ấy là một người đối xử tốt với mấy con chó của mình, vì vậy chồng tôi nghĩ rằng mọi việc rồi sẽ ổn thôi. Thế là anh ấy gởi con chó lại cho hàng xóm để đi đến nơi hẹn.
Thứ Hai tuần sau, khi tôi đến công ty làm việc như thường lệ, cô bạn đồng nghiệp hỏi tôi: “Thế chị đã đổi ý về việc con chó Blue rồi à?
Tôi ngạc nhiên trả lời: - “ Không, sao chị lại hỏi như vậy?”. – “À, bà Donna nói với tôi là hôm Thứ Sáu vừa rồi, chị đã không mang con Blue đến. Họ nghĩ rằng khi thật sự phải chia tay nó, chị đã nghĩ lại và không đành lòng để nó đi”.
Tôi nói với cô đồng nghiệp rằng chắc chắn chúng tôi đã mang con Blue đến nhà họ rồi. Sau đó tôi gọi cho bà Donna và kể lại việc có một người hàng xóm của bà nhận trong coi con Blue dùm cho đến khi ông Frank về.
“Nhưng ông Frank ở nhà cả ngày mà!”, bà ấy khẳng định. – “ Và tôi không hề nghe những người hàng xóm nói gì cả”.
Chuyện kỳ lạ gì đang xảy ra thế?
Sau cùng, chúng tôi cũng phát hiện ra rằng, hôm ấy chồng tôi rẽ sai đường và đã đến căn nhà số 412 ở con đường kế đó. Trước đó không lâu, đã có một cơn bão quét qua, vì thế nhiều người phải mang thang ra ngoài sân để sửa mái nhà và máng xối. Không lý nào người đàn ông trong ngôi nhà đó cũng tên là Frank?
Thế là vợ chồng tôi lên xe và lao đi để xem chuyện gì đã xảy đến với con Blue của mình. Chúng tôi nhận ra ngay là lần trước chồng tôi đã vượt quá xa con đường cần đến. Đến được ngôi nhà mà lần trước anh đã để con Blue lại. Chúng tôi gõ cửa.
Một người đàn ông chừng sáu mươi tuổi có khuôn mặt đỏ ửng ra mở cửa cho chúng tôi. Khi nghe chúng tôi giải thích rằng chúng tôi đang tìm lại con chó con đã được gởi ở đây hồi tuần rồi, người đàn ông trả lời: “Ồ, ý anh là con chó mà Frank đã mua đấy à?”
Khi hiểu ra người đàn ông ở căn nhà số 412 trên đường này cũng tên Frank, chúng tôi liền giải thích sự nhầm lẫn của mình. Nghe xong, gương mặt của người đàn ông chợt tối sầm lại.
Tôi hỏi: “Có chuyện gì rồi à? Con chó có bị làm sao không?
“Ồ, con chó vẫn không sao. Thực ra thì nó rất tuyệt. Nhưng...à, tôi hy vọng không phải anh muốn bắt nó lại”. Ông ta nói một cách nghiêm túc. Như hiểu được thắc mắc của chúng tôi, người đàn ông tiếp:
“Hôm Thứ Sáu, khi anh mang con chó đến đây, ông bạn hàng xóm của tôi là Frank đang nằm bệnh viện. Trước đó khi đang làm vườn, thì ông ấy bị cơn đau thắt ngực, nên vợ ông ấy phải đưa ông ấy vào bệnh viện. Nhưng ông Frank đã không bao giờ về nhà được nữa. Ông ấy đã mất vì chứng nhồi máu cơ tim vào chiều Thứ Sáu. Đó là một cú sốc kinh khủng cho gia đình ông ấy, vì thế, tôi quyết định không làm phiền gia đình họ cho đến khi mọi chuyện tạm lắng xuống một chút.
Hôm qua tôi đã mang con chó qua nhà họ. Khi tôi gõ cửa, cô con gái lớn nhất của Frank ra mở cửa. Tôi nói với cô bé rằng cha của cô đã đặt mua một con chó con, nhưng vì hôm ấy cha cô không có ở nhà nên tôi nhận giữ dùm con chó. Tôi nói tôi không biết phải làm gì với con chó con ấy khi mà giờ đây mọi chuyện trong nhà đã có chút xáo trộn”.
Cô con gái không thể nào tin nổi. Cô ấy nói: “Cha cháu đã đặt mua một con chó con ư? Đây là con chó của cha cháu à?”
Rồi cô bé đưa tay đón lấy con chó.
Tôi trao con chó con cho cô, cô ôm nó thật chặt vào lòng, dụi cả mặt mình vào lông của con chó... rồi bật khóc.
Tôi không biết nói gì nữa, do đó tôi chỉ đứng yên đó...
Sau một lúc, cô bé ngước lên nhìn tôi và cám ơn. Cô ấy nói: “Bác không biết con chó con này có ý nghĩa với cháu như thế nào đâu! Cháu rất hạnh phúc vì mình còn có được con chó của bố!”
Con chó con bắt đầu ngọ nguậy, cố liếm mặt cô bé bằng mọi cách. Gương mặt của cô bé tràn ngập tình yêu thương”.
Ngạc nhiên về câu chuyện người đàn ông vừa kể, tôi quay sang chồng và nói: “Giờ thì chúng ta không thể nào lấy con Blue lại được rồi, anh ạ!”
Người đàn ông cũng gật đầu đồng tình: “Người anh em, có một số điều có ý nghĩa như thế đấy. Tôi cho rằng con chó đã được đưa đến đúng chỗ rồi đấy!”
CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ
KỶ VẬT
NHỮNG KỶ NIỆM ĐẦY THƯƠNG NHỚ
Ai đã từng xa vắng người thân yêu – nhất là sự xa vắng vĩnh viễn trên cuộc đời này – mới hiểu được giá trị những kỷ vật mà họ để lại quý giá đến ngần nào! Thế nên, cô con gái lớn nhất của ông Frank đã nói với bác hàng xóm sau khi nhận được con chó Blue: “Bác không biết con chó con này có ý nghĩa với cháu như thế nào đâu! Cháu rất hạnh phúc và mình còn có được con chó con của bố!”
Xuất phát từ tình thương, người ta ghi lại những hình ảnh của những người thân yêu trong sâu thẳm tâm hồn mình, khi họ không còn ở bên cạnh nữa. Nên khi người thân yêu vĩnh viễn ra đi, hay với những cuộc tình tan vỡ, những ngày tháng gần gũi bạn bè ở dưới mái trường êm ấm của tuổi học trò đã qua đi... hình ảnh về những ngày tháng bình an và hạnh phúc bên cạnh những người mà ta yêu mến được ghi khắc sâu đậm và khó mờ phai. Những lối đi, những điểm hẹn, những lá thư, những chiếc nhẫn, những tập lưu bút,v.v... lúc nào cũng có bóng dáng của những người mà ta luyến nhớ!
Điều ấy ta có thể cảm nhận được một cách sâu sắc khi ta xa quê hương, nhớ về những hình ảnh quê nhà, một chút gì đó của quê hương mà ta mang theo được, ta rất trân trọng. Những gì gợi nhớ quê hương, ta luôn muốn được gần gũi, gìn giữ, bảo vệ... vì quê hương chất chứa biết bao kỷ niệm.
Ở quê hương có cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ, có dấu vết tuổi thơ, có mái ấm, có bạn bè, có những chuyện tình, có hàng dừa, hàng cau, có lũy tre xanh, có cây lành trái ngọt, có hương vị quê hương đặc biệt không hòa lẫn vào đâu...
Các bạn hãy xem nỗi lòng của một người xa xứ:
1.
Khi em cất tiếng hát lên, ta nghe trái tim ta rực nóng.
Lòng chợt đau từng nỗi hoài mong
Chuyện buồn vui chia ly trùng phùng
Khi em cất tiếng hát lên, đàn năm xưa vang khúc tình ca...
Lời yêu đương nghe vẫn xa quá xa
Từ bên kia hình bóng quê nhà
Em hãy hát cùng ta, tình yêu thiết tha
Tình đang đắm say, bỗng chia xa sau đêm phong ba
Em hãy hát cùng ta, tiếp nối giọng ca
Hát lên dùm ta...tình yêu thiết tha
Khi em cất tiếng hát lên, em đâu biết em đang đợi khóc
Cuộc tình ta bên kia đại dương, từ bao năm ngăn chia đôi đường
Khi em cất tiếng hát lên, thềm rêu xanh quên bước hẹn xưa
Tình mong manh phai úa theo nắng mưa
Lời chia tay chìm lắng bao mùa
2
Khi em cất tiếng hát lên, em sẽ biết sao chim lại hót
Đời cỏ cây hạnh phúc là hoa
Và nụ hôn cho em mặn mà
Khi em cất tiếng hát lên, nhà trong thôn vang tiếng mẹ ru
Tình bao la trong chiếc nôi ấu thơ
Là thiên thu tử cõi mong chờ
Em vẫn hát cùng ta một trời nhớ nhung
Kỷ niệm thiết tha níu đôi chân khi em ra đi
Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca
Hát lên dùm ta... một trời nhớ nhung!
Khi em cất tiếng hát lên, ta nghe giữa miên man cuộc sống
Đời sầu héo tiếp nối đời vui
Dù quê ta hay nơi quê người...
Khi em cất tiếng hát lên, lời dân ca lai láng tình quê...
Đời phiêu du đôi lúc ta lắng nghe
Bàn chân đi, lòng vẫn mong về...
ĐK
Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca
Hát lên dùm ta, tình yêu thiết tha
Em vẫn hát cùng ta, hát lên cùng ta, tiếp nối giọng ca
Hát lên dùm ta giữa quê người...một trời nhớ nhung!
(Từ TIẾNG HÁT NỐI TIẾP, nhạc và lời của Trầm Tử Thiêng)
Những từ ngữ trong bài ca: “Nỗi hoài mong – hình bóng quê nhà – tình yêu thiết tha – cuộc tình bên kia đại dương – quên bước hẹn xưa – nhà trong thôn vang tiếng mẹ ru – chiếc nôi ấu thơ – mong chờ - một trời nhớ nhung – lời dân ca lai láng tình quê – bàn chân đi lòng vẫn mong về”, cho ta thấy biết bao kỷ niệm quê hương ngổn ngang trong lòng người xa xứ, đầy ắp trong tim và một nỗi buồn mênh mông khó tả!
TỪ ĐÓ, TA BIẾT CẢM THÔNG NHAU...
“Tôi trao con chó con cho cô, cô ôm nó thật chặt vào lòng, dụi cả mặt mình vào lông của con chó...rồi bật khóc” (...)
“Bác không biết con chó con này có ý nghĩa với cháu như thế nào đâu! Cháu rất hạnh phúc vì mình còn có được con chó con của bố!” (...)
“Giờ thì chúng ta không thể nào lấy con chó Blue lại được rồi, anh ạ!”
Vâng, trong tình huống như vậy, chắc không ai có thể quyết định khác hơn được đâu, phải không các bạn?
Trong cuộc đời, ai cũng hơn một lần chứng kiến những hình ảnh đau buồn, và trái tim tình người buộc ta phải suy nghĩ: ta phải làm sao xoa dịu được phần nào những vết thương của tha nhân!
Có những đau thương là đau thương chung của thân phận làm người. Nhìn người đau khổ ta cũng thấy khổ đau. Ta có thể thay đổi suy nghĩ, thay đổi hành động vì mục đích có ý nghĩa là tình thương đồng loại.
Trong thời chiến tranh trước đây, người ta ghi lại được rất nhiều hình ảnh gây xúc động, mà cho dù người bên này hay bên kia chiến tuyến đều cũng rơi nước mắt. Thí dụ hình ảnh người phụ nữ gục đầu nguyện cầu với bàn tay đang cầm tấm thẻ bài (tấm thẻ ghi số quân của chiến sĩ), đó là kỷ vật cuối cùng của người ngoài chiến tuyến không bao giờ trở về để lại cho người vợ trẻ!
Nhiều kỷ vật gợi nhớ người thân yêu, tuy rất đau khổ, nhưng ai cũng không muốn rời xa những kỷ vật ấy. Có một điều gì đó rất thiêng liêng, mà kỷ vật trở nên nhiệm mầu xoa dịu phần nào nỗi nhớ nhung và đau khổ từ sự mất mát không gì bù đắp được.
Trong câu chuyện kể trên, có một sự nhầm lẫn kỳ diệu như một phép mầu dẫn đến một việc làm thật có ý nghĩa cho cô gái đang vô cùng đau khổ. Người đàn ông cũng gất đầu đồng tình: “Người anh em, có một số điều có ý nghĩa như thế đấy. Tôi cho rằng con chó đã được đưa đến đúng chỗ rồi đấy!”
Bạn đọc thân mến,
Trong cuộc sống đời thường, một ngày ta làm được một điều gì có ý nghĩa, là “một ngày sống có ý nghĩa”, đồng nghĩa với “một ngày hạnh phúc!”. Một ngày như vậy, giúp chúng ta thăng tiến đời mình: sống cao cả hơn, trái tim rộng mở hơn, tâm hồn vui tươi, thanh thản hơn”.
“Tình yêu khiến con tim bạn rộng mở mà biến bạn thành người có tâm hồn vĩ đại” (Magaret Abigail Walker).
Một điều có ý nghĩa, hai điều có ý nghĩa, ba điều có ý nghĩa... dệt nên một đời có ý nghĩa! Nếu ngày tiếp ngày như vậy, cuộc đời của chúng ta sẽ có ý nghĩa biết bao! Thay thế nước mắt bằng nụ cười trên môi người, cũng là đem lại nụ cười cho chính ta vậy!
Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG
Trở về Mục Lục Chia Sẻ Chút Suy Tư
|