VẺ ĐẸP TÂM HỒN
Ngày xưa có nàng công chúa rất xinh đẹp. Nàng luôn tự hào về nhan sắc của mình và rất thích được ca ngợi.
Chính vì vậy, nàng xin vua cha mở hội thi tìm người đẹp nhất trong vương quốc và được nhà vua đồng ý.
Những bức thư ngắn nói về nhan sắc của người phụ nữ ấy sẽ được gửi lên, nếu lá thư nào làm cho nhà vua bị cuốn hút thì người con gái xinh đẹp ấy sẽ được diện kiến vua.
Hàng trăm nghìn lá thư được gởi đến, ai cũng tả về nàng bằng những lời khen ngợi rất là hoa mỹ với mong muốn đoạt giải.
Riêng công chúa, nàng đang say sưa hạnh phúc trong muôn lời ca tụng, bổng giận điên lên khi đọc một lá thư : “Người phụ nữ đẹp nhất trong cháu là mẹ cháu.


Mẹ có đôi mắt luôn ánh lên những tia yêu thương, một đôi môi luôn nở nụ cười ấm áp, một đôi tay chai sần nhưng không khác gì chiếc đũa thần của bà tiên: luôn biến ra những gì cháu muốn. Không như công chúa suốt ngày chỉ biết chăm sóc sắc đẹp, mẹ cháu làm việc cả ngày để gia đình và những người chung quanh hạnh phúc. Khi mẹ cười rất đẹp, khi mẹ hát ru cháu ngủ rất đẹp, nhưng đẹp nhất vẫn là khi mẹ cháu nhễ nhại mồ hôi giữa trưa nắng gắt. mẹ cháu là một người phụ nữ xinh đẹp mà cháu không thể so sánh với bất kỳ ai trên cõi đời này”.
Ngay lập tức, nàng cho gọi tác giả bức thư và xin vua cha trừng trị tên láo xược này. Thật bất ngờ đó lại là một cậu bé và bất ngờ hơn nữa nhà vua đã rơi lệ khi xem thư. Ngài cho mời cậu bé vào và ra lệnh chém cậu bé làm gương.

Ngài cho mời cậu bé vào và ra lệnh chém cậu bé làm gương. “Mẹ cậu là một người phụ nữ đen đúa, tay chân lấm lem bùn đất sao lại bảo đây là phụ nữ đẹp nhất …?”, nhà vua quát. Cậu bé chưa kịp lên tiếng thì mẹ cậu đã khóc lóc van xin được chết thay cho con. Bên ngoài, dân chúng không rõ từ đâu kéo đến xin được chết thay cho người mẹ nọ vì bà ấy là người nhân ái và xinh đẹp nhất mà họ đã gặp. Những giọt nước mắt khẩn thiết trên khuôn mặt rất thánh thiện đầy lòng nhân ái của người mẹ khiến nhà vua không kiềm lòng được phải thốt lên : “Bà đúng là người phụ nữ đẹp nhất, ta chỉ thử lòng bà thôi”.
Hai mẹ con mừng rỡ ôm lấy nhau, còn nhà vua thì khuyên công chúa : “Con thấy đấy, sắc đẹp bên ngoài không sao ví được vẻ đẹp của tâm hồn, tình thương. Hãy tập cho mình một trái tim nhân ái, con sẽ đẹp mãi mãi trong lòng mọi người, như người mẹ này, con ạ .
(Sưu tầm từ INTERNET).
CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ
HÃY TẬP CHO MÌNH MỘT TRÁI TIM NHÂN ÁI
“Ngày xưa có một nàng công chúa rất xinh đẹp. Nàng luôn tự hào về nhan sắc của mình và rất thích được khen ngợi”.
Đọc xong câu chuyện “ngày xưa” này, tôi chợt liên tưởng ngay đến chuyện “ngày nay”. Ngày nay có không biết bao nhiêu là chuyện thi … “hoa hậu”, thi “sắc đẹp”… và trăm phương ngàn kế để phô trương cái gọi là “sắc đẹp” của mình. Thậm chí, để bảo vệ “môi trường” cũng phải khoe sắc đẹp qua cách chọn một góc rừng nào đó làm hậu cảnh để đem thân xác không một mảnh vải trông như một pho tượng vô hồn đặt vào đó, hóa thành cái logo “khỏa thân vì môi trường”, trông thật là trơ trẽn và “làm ô nhiễm môi trường thiên nhiên trong lành” biết bao !

Để có một bức ảnh đẹp vì “bảo vệ môi trường” có nhất thiết phải phơi thân xác trơ trụi giữa thiên nhiên “không cần mảnh vải nào bảo vệ” không ?
Hai câu “tự hào về nhan sắc của mình” và “rất thích được khen ngợi” không phải chỉ là chuyện ngày xưa của cô công chúa nào đó, mà còn rất đúng cho rất nhiều cô “công chúa thời nay” nữa !
Chân-Thiện-Mỹ là khát vọng vươn lên của con người. cái gì đẹp là cái đó đáng tự hào và đáng được khen ngợi, điều đó dĩ nhiên thôi. Vấn đề là ở chỗ vẻ đẹp ấy phải đem lại hạnh phúc cho mọi người. Vẻ đẹp không phải chỉ là thứ sơn phết bề ngoài, một vẻ đẹp có sức sống phải là vẻ đẹp tỏa sáng từ bên trong. Vẻ đẹp tâm hồn làm cho vẻ đẹp bề ngoài có một sức sống và tồn tại dài lâu.
Một chiếc đồng hồ thật xinh đẹp, kim bằng vàng, dưới mỗi con số đều được cẩn một viên kim cương, sợi giây toàn bằng kim loại quý và đá quý. Trong nó thật rực rỡ và xinh đẹp, nhưng nếu nó không bao giờ chạy đúng giờ, nó chạy tầm bậy tầm bạ, chiếc đồng hồ đó thật sự có giá trị không ? Nếu nó còn có một thứ giá trị nào đó, thì đó không phải là vì nó là chiếc đồng hồ tốt, mà chỉ vì nó là thứ đồ trang sức đẹp. Khi ai đó cần nó để biết giờ, thì nó không thể đáp ứng được. Giá trị đích thực để người ta gọi nó là chiếc đồng hồ thì nó không có ! Nên câu hỏi quan trọng để định giá trị về nó, đúng chức năng của nó, là “Chiếc đồng hồ này tốt không ?”, thì không ai dám trả lời : “Đó là chiếc đồng hồ tốt”. Đơn giản, vì chiếc đồng hồ tốt , thì nó phải cho biết giờ chính xác, mà nó thì không làm được việc đó !
Một con người xinh đẹp, nhưng trống rỗng. Sống ích kỷ, chỉ lo bản thân, không đem lại niềm hạnh phúc cho ai, không chia sẻ với ai điều gì, chỉ gieo rắc đau buồn, tai họa cho người khác, con người như vậy thật sự có giá trị không ? Nên câu hỏi quan trọng để định giá trị về một con người, là “Người đó tốt không ?”, thì không ai dám nói : “Đó là một người tốt”. Đơn giản, vì một người tốt thì phải có trái tim nhân ái, sống có tình người, biết yêu thương đồng loại, mà người ấy thì không được công việc đó !
Cô công chúa bị “sốc” khi đọc thư của một đứa bé, có câu : “Không như công chúa suốt ngày chỉ biết chăm sóc sắc đẹp, mẹ cháu làm việc cả ngày để gia đình và những người chung quanh hạnh phúc”.
Đó mới là cốt lõi của vẻ đẹp, là sức sống của vẻ đẹp, là linh hồn của vẻ đẹp. điều mà cô công chúa xinh đẹp không có. Nhưng cô công chúa lại không nhận ra điều đó, hay nói đúng hơn, cô công chúa không hiểu được giá trị thật của vẻ đẹp, vì có lẽ, cô chưa bao giờ biết thế nào là nghèo khổ, thiếu thốn, và chưa bao giờ biết thế nào là sự giúp đỡ, chia sẻ tình thương. “ngay lập tức, nàng cho gọi tác giả bức thư và xin vua cha trừng trị tên láo xược này”.
May mắn cho cô công chúa, cô có một người cha là một vị vua minh quân, ngài hiểu được thế nào là vẻ đẹp thật sự của con người – vẻ đẹp trái tim, vẻ đẹp tâm hồn.
Một vị vua ngồi trên tột đỉnh quyền lực, lại không hiểu biết được giá trị của những vẻ đẹp tiêng liêng thì làm sao ngai vàng đứng vững, làm sao xã tắc vững bền, trăm họ an vui. Một guồng máy chính quyền mà trong đó đại bộ phận quan lại không hiểu gì về những giá trị thiêng liêng, những vẻ đẹp tâm linh, những đạo đức cơ bản của tình người, chỉ biết trị dân bằng bạo lực, đàn áp, bắt bớ, giam cầm, nghèo nàn sự bao dung, hà tiện sự tha thứ, co mình trước lẽ phải, rộng rãi sự hoài nghi… thì làm sao đem lại cho dân chúng đời sống thái hòa, mọi người hạnh phúc.
Viết đến đây tôi chợt nhớ lại một câu chuyện xưa : Lòng khoan dung.
Khi lên ngôi rồi, vua Tống Thái Tông vẫn giữ thân mật với các đại thần mà trước kia đồng triều với mình. Một hôm Thái Tông mời hai vị đại thần đến uống rượu mua vui với mình. Hai vị đại thần này là Khổng Thủ Chính, giữ chức Điện tiền Đô Ngu hầu, còn người kia là Vương Vinh, đại thần trong triều.
Sau mấy tuần rượu, Khổng Thủ Chính và Vương Vinh có việc tranh luận rất gay gắt, không ai chịu nhường ai. Rốt cuộc hai người quên bẵng là có nhà vua ngồi ở đó, bắt đầu khoa chân, múa tay hết sức vô lễ. Bọn thị vệ thấy vậy liền tiến lại bắt giữ hai người rồi xin với Tống Thái Tông hạ lệnh giải sang Lại bộ đình nghị tội danh. Nhà vua không hề thay đổi sắc mặt, cũng không rõ ý định của mình ra sao để cho bọn thị vệ đưa hai người về dinh phủ như bình thường.
Ngày hôm sau Khổng Thủ Chính và Vương Vinh tỉnh rượu, nhớ đến việc hôm qua thì đều thất kinh hồn vía, cùng nhau vào cung điện quỳ xin nhận tội bất kính.
Thái Tông giả vờ ngẩn ngơ nói : - “Hôm qua hai khanh đã bất kính với trẫm như thế nào? Trẫm cũng đã quá say đâu có nhớ gì nữa. Thôi cứ về nhà nghĩ ngơi đi”.
Hai người nghe vậy hết sức mừng rỡ, bái tạ xong kéo nhau về và cùng nhau thề nguyền sẽ không bao giờ tái phạm việc cãi cọ nữa. Nhớ tới ân đức khoan dung của Thái Tông, từ đó về sau hai người làm việc rất cần mẫn, dốc sức ra phục vụ cho dân cho nước mà không hề kể công.
Nếu con người chỉ chạy theo đà phát triển kinh tế, nếu văn minh nhân loại chỉ là những thành đạt khoa học, nếu mục đích đời người chỉ là tạo ra nhiều của cải vật chất, thì Thế Giới sẽ rất đẹp, đầy kỳ quan, đầy màu sắc, nhưng là một thứ vẻ đẹp trống rỗng, nó không thể tồn tại dài lâu, thành đạt ấy, vẻ đẹp ấy sẽ hủy diệt chính nó, nếu thế giới vắng bóng Tình Thương. Đó là một nền văn minh chết ! Hãy xem những cuộc chạy đua vũ trang, hãy xem cách các nước bảo vệ quyền lợi của riêng mình trong thế giới hôm nay !
Thật cảm động biết bao trong không khí thân mật và đượm vẻ u buồn trong bữa tiệc ly, Chúa Giê-su đã đúc kết những bài giáo huấn của Ngài trong chỉ một Giới Luật duy nhất : “ Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”, (Ga.13,34). Và Chúa Giê-su muốn “Giới Luật Yêu Thương” ấy được con người đón nhận và thực thi trên khắp thế giới. “Bấy giờ anh em sẽ là nhân chứng của Thầy tại Giê-su-sa-lem, trong khắp các miền Giu-đê, Sa-ma-ri và cho đến tận cùng trái đất” (cv.1,7). Từ đó, Ki-tô Giáo đã làm thay đổi dòng lịch sử nhân loại với biết bao con người mang Trái Tim Nhân Ái nhờ thực thi Giới Luật Yêu Thương.
Bạn đọc thân mến,
Để kết luận bài viết này, có lẽ đầy đủ nhất, là mượn lời khuyên của vua cha khuyên cô công chúa, con gái cưng của ngài : “Con thấy đấy, sắc đẹp bên ngoài không sao ví được vẻ đẹp của tâm hồn, tình thương. Hãy tập cho mình một trái tim nhân ái, con sẽ đẹp mãi mãi trong lòng mọi người, như người mẹ này, con ạ !”.
Mùa Phục Sinh, đây là dịp chúng ta dành đôi phút suy tư để làm sống lại Trái Tim Nhân Ái, nếu từ lâu, nó đã ngủ quên trong thế giới hưởng thụ của riêng mình.
MAI NHẬT THI
Trở về Mục Lục Chia Sẻ Chút Suy Tư
|