VẾT BẨN TRÊN THẢM
“Cái gì trên thảm thế kia?” tôi hỏi bằng một giọng hết sức giận dữ mà những người làm mẹ như tôi hay làm con trẻ sợ hãi bỏ chạy. Đứa con gái mếu máo đứng nhìn tôi, sợ đến nỗi không dám thốt lên lời nào. Khi nó định giải thích điều ấy thì tôi đã cắt ngang: “Đã bao nhiêu lần mẹ dặn con là không mang lấy lọ sơn đó vào phòng rồi mà? Con có biết tấm thảm này đắt thế nào không? Con phải tìm cách tẩy hết mấy vết bẩn này ngay cho mẹ! Có nghe không thì bảo?”.
Con bé bật khóc, tôi biết nó rất sợ vì đã làm đổ sơn ra như thế nhưng tôi đang rất giận. Mãi nghĩ ngợi xem có cách nào để tẩy sạch vệt sơn đỏ au dính trên tấm thảm màu be, tôi đi xuống lầu lấy thuốc tẩy và khăn lau mà không mảy may để ý đến con bé vẫn đang run rẩy đứng nép ở một góc phòng.
Khi tôi quay trở lại, con gái tôi đang lấy khăn giấy hì hục chùi mấy vết bẩn. Giờ đây tấm thảm lại xuất hiện thêm những vết lốm đốm màu trắng. “Thôi được rồi, để đấy cho mẹ”. Tôi làm bộ nghiêm giọng với con bé rồi ngồi xuống và bắt đầu lau. “Thật là bầy hầy quá đi thôi!” tôi vẫn không thôi cằn nhằn. trong lúc chùi, tôi cố gắng giải thích cho con hiểu tại sao nó không được phép mang sơn vào phòng của mình. Sợ con bé không hiểu, tôi lại phải diễn giải thêm rằng: “Con chỉ có thể sơn ở nhà bếp thôi”.
Sau bữa ăn tối, tôi bảo con bé đi tắm, đánh răng và lên phòng chuẩn bị đi ngủ. Tôi an ủi con: “Mẹ sẽ vào đắp chăn cho con ngay thôi”. Mặc dù con bé đã biết đọc nhưng mỗi tối trước khi ngủ, tôi vẫn thường đọc truyện cho con nghe đến khi nào nó ngủ mới thôi. Tối đó, hai mẹ con vừa đọc truyện vừa nói cười vui vẻ về những trò quậy phá của những đứa trẻ tinh nghịch trong câu truyện. Tôi như quên hẳn những gì vừa xảy ra ban sáng.
Dù đã tắt đèn nhưng mẹ con tôi vẫn còn nhìn thấy nhau do ánh sáng hắt vào từ phòng khách. Khi tôi cuối xuống ôm hôn con, lúc bấy giờ, con gái tôi mới lấy dưới gối của nó ra một tờ giấy. Tôi thoáng nhìn thấy trên đó có một trái tim màu đỏ thật to được vẽ bằng sơn. Bên dưới trái tim ấy, con bé nắn nót ghi dòng chữ “Con yêu mẹ”. Những nét chữ còn chưa được tròn của con tôi, một đứa trẻ vừa mới lên bảy đã làm cho mẹ nó xúc động đến rơi nước mắt. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao con bé lại mang sơn vào phòng và gây nên chuyện khiến tôi vô cùng tức giận. Ở cuối trang giấy, nó vẽ hai hình vuông lần này bằng bút mực, một hình viết chữ “có” và hình còn lại viết chữ “không”. Bên trên đó là câu hỏi: “Mẹ có còn yêu con không hở mẹ?”.
Nó đưa cho tôi cây bút và chờ tôi chọn câu trả lời. Tôi đánh thật đậm vào ô chữ “có”. Chỉ chờ có thế, con gái tôi nhoẻn miệng cười một cách nhẹ nhỏm: “Vậy mà con nghĩ mẹ không còn yêu con nữa, vì con đã lỡ làm bẩn tấm thảm và làm mẹ tức giận”.
Tôi ôm con vào lòng và hôn nó thật nhiều: “Bé cưng ạ, mẹ luôn yêu thương con. Ngay cả khi con làm mẹ giận, mẹ mãi yêu con. Con cứ nhớ như vậy nhé!”.
Cho đến tận bây giờ, vết sơn bẩn trên tấm thảm vẫn không thể nào tẩy hết được, nhưng tôi không bận tâm về điều đó. Vết bẩn ấy nhạt dần và chuyển sang màu hồng. Với tôi, hình dạng của nó hơi giống như một trái tim. Bây giờ, mỗi lần vào phòng con gái, vết bẩn ấy luôn nhắc tôi nói với nó rằng: “Mẹ yêu con”. Cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.
INTERNET
CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ
TÌNH YÊU KHÔNG THAY ĐỔI
Con người không phải thần thánh, luôn có những yếu đuối, những khiếm khuyết, những thiếu sót, dù rằng “nhân linh ư vạn vật”, nhưng đồng thời con người cũng “nhân vô thập toàn” nữa.
Người mẹ trong câu chuyện hôm nay cũng không thoát ra định luật đó. Cho dù lòng mẹ rất bao la, vẫn có những suy nghĩ, những hành đồng nông nỗi nhất thời không nên có. Nhất là trong những gia đình gặp những khó khăn, tài chính cũng như tinh thần, cách ứng xử những thành viên trong gia đình với nhau nhiều khi rất chua cay, không còn dịu dàng ngọt ngào nữa.
Nhưng điều quan trọng là “tiếng nói sau cùng từ sâu thẳm tâm hồn” mới là đáng kể.
“Tiếng nói sau cùng từ tâm hồn” đòi hỏi ta phải khôn ngoan nhận ra, và gìn giữ nó. Đó là sợi giây liên lạc cuối cùng của mọi con tim, Nó chắc chắn hay mỏng manh là tùy thuộc vào cách nhìn và thái độ của chúng ta.
Ở quê tôi, có “câu chuyện đá gà” như thế này:
Có hai ông bạn láng giềng chơi rất thân với nhau, một hôm, con chó nhà ông bên này chạy sang nhà ông bên kia vật chết tươi con gà trống độ của ông ấy! Con gà trống độ ấy thì “cao giá” lắm, vì cho đến giờ phút đó nó “bách chiến bách thắng”, ông ấy có máu cờ bạc, đã nhiều lần kiếm được bộn bạc nhờ con gà đó, nên cái giá “tính ở thì tương lai” thì … vô giá! Còn tính theo giá thị trường thì cũng không biết nên thường làm sao, chòm xóm, lại là chỗ thân tình, bồi thường đúng giá cho vừa ý mình thì cũng khó coi, nên cuối cùng, ông quyết định “sù” luôn, coi như chuyện xui rủi, thôi thì bỏ qua cho rồi.
Quyết định như vậy, là lòng ông quá tốt rồi! Tình chòm xóm đối xử với nhau như vậy thì còn gì bằng!
“Ngặt” một điều, mỗi lần ông ấy nhậu vào, là cứ nhắc chuyện con gà, hổng gì, tại lòng ổng khoái con gà quá! Lại gặp mấy ông nội nhậu chung cứ “hùa” theo mấy câu, ông nghe nhói cả tim, thí dụ như: - “Con gà ông mà còn, thì trận này vô “mánh”, tụi bên cồn nó tổ chức một độ gà lớn lắm, mà tụi tôi coi chân rồi, chẳng có con gà nào qua con gà ông!” Nghe tới nghe lui mấy câu đại loại như vậy, ông tức muốn trào máu! Có rượu vô rồi, ông hăm he: “Con chó ông đó thế nào tôi cũng cho nó mấy trái dừa! Tôi không để yên con chó đó đâu!”. Nói thì nói vậy, hết rượu rồi, cũng không thấy ông làm gì con chó đó.
Trong khi đó, ông chủ con chó đi tìm đầu này, đầu kia, hỏi thăm ai có gà trống độ, nhờ người coi vẩy xem gà có chân tiền không, ông mua để biếu ông bạn hàng xóm. Chòm xóm mà “biết điều”với nhau như vậy là hay quá rồi còn gì!
Nhận được con gà, ông thấy kỳ kỳ, nhưng rồi cũng nhận, vì cái máu đá gà làm ông xung lên. Ông và nhiều tay chơi coi vẩy con gà, đều công nhận đó là con gà chiến thiệt. Hai ông bạn láng giềng xem ra còn thân hơn trước nữa! Chuyện cũ coi như bỏ qua rồi.
Sau đó có một độ gà lớn, ông chủ gà liền hăm hở tham chiến, nhưng con gà của ông thua tuốt! Chuyến ấy ông mất bộn tiền! Lắm kẻ độc mồn độc miệng bảo ông chủ con chó chơi ông chủ con gà chuyến này muốn sạt nghiệp! Mà ngặt thiệt, từ đó, độ gà nào ông cũng thua!
Chuyện cũng lắng dần, một hôm nhà ông chủ con chó có lễ giỗ, mời ông chủ con gà qua nhậu chơi. Đang tiệc vui, không biết ông nội nào đem chuyện đá gà ra nói! Kẻ nói này, người nói kia, kẻ bình luận này, người chú thích nọ. Những lời lẽ vô tình hay cố ý cứ khích hai ông. Ông chủ con gà thì bảo vì ông chủ con chó mà ông phải sạt nghiệp, ông đòi ăn thịt con chó đó mới hả giận, lời qua tiếng lại, lại có rượu vào, ông chủ con gà hất cài mâm rượu xuống bàn, ông chủ con chó lấy chai rượu đế chơi vào đầu ông chủ con gà phun máu… thế là tình bạn láng giềng đi đứt từ dạo ấy…
Tự thâm tâm hai ông bạn này đều tốt chứ, đều qúy trọng tình bạn, tình chòm xóm, nhưng họ không thể nghe được tiếng nói trong lòng họ. Thật đáng tiếc!
Trong cuộc sống, mất tình mất nghĩa vì những lý do không đáng gì kiểu như vậy thì nhiều lắm!
Có phải vì “vết bẩn trên thảm” mà người mẹ không còn yêu con không? – Không, có tức giận, có tiếc nuối, có xót của… nhưng tiếng nói sau cùng vẫn là “mẹ yêu con”.Nếu người mẹ dịu dàng hơn nữa thì hay biết bao!
Nếu bạn bè êm ái hơn nữa thì tốt biết bao!
Nếu cấp trên trầm tĩnh hơn một chút thì hay biết bao!
Nhưng, người mẹ muốn tấm thảm sạch đẹp cũng chỉ vì muốn mái ấm gia đình xinh đẹp thôi!
Bạn hãy tìm hiểu nguyên nhân để hiểu ý nghĩa của hành động và từ đó nhận ra tấm lòng của người khác.
Có rất nhiều điều thoáng nhìn thấy ta rất bực dọc, nhưng đó lại là lợi ích chính ta.
Khổng tử nói : “Hạng con đã phải đòn vọt qúa đáng (theo ý ta như vậy là phạt quá đáng), thì không thể theo được lời dạy của cha. Người dân đã phải hình phạt quá đáng thì không thể theo được mệnh lệnh của vua. Đó là vì: - Đã ghét, thì khó lòng mà nhẫn được. Đã cấp bách thì khó lòng làm cho trọn được. Cho nên, người quân tử không vội đoạn tuyệt, không vội hạn chế.
Cô bé trong câu chuyện còn quá nhỏ, mới bảy tuổi, nhưng thật khôn ngoan. “Trò chơi” trắc nghiệm nó dành cho mẹ nó chỉ là nó muốn chính mẹ nó “nói ra” tình yêu mẹ nó dành cho nó, chứ chắc chắn nó đã đọc được “tiếng nói sau cùng của lòng mẹ” qua những việc lời nói và việc làm mà mẹ nó ửng xử đối với nó. “Bé cưng ạ, mẹ luôn yêu thương con. Ngay cả khi con làm mẹ giận, mẹ mãi yêu con. Con cứ nhớ như vậy nhé!”.
Nếu xảy ra chuyện gì đó cho bạn, bạn hãy bình tâm, như lời khuyên của Khổng Tử – không vội đoạn tuyệt, không vội hạn chế – để lắng nghe “tiếng nói sau cùng từ tâm hồn” của người làm buồn lòng bạn.
Hãy thử vẽ hai ô vuông trong trí bạn, một ô với chữ Có, một ô với chữ Không, và thử đoán xem, nếu bạn hỏi người đó: Có còn thương bạn không? Họ sẽ đánh thập vào ô nào? Có hay là Không?
Khó đoán lắm phải không bạn?
Nếu bạn không đoán được, thì tình yêu bạn đang có liệu có phải là một tình yêu trung thành không?
Và bây giờ, thay cho lời kết, bắt chước tâm tình của cô bé vừa phạm lỗi lầm đối với mẹ, bạn cũng hãy vẽ hai ô vuông giống như vậy – Có và Không, và bạn hãy hỏi Chúa: “Chúa có còn yêu con không hở Chúa?”. Chắc bạn đoán biết được Chúa sẽ đánh vào ô nào rồi chứ ?
Thật cảm động biết bao nhiêu, khi bạn nép mình trong vòng tay yêu thương siết chặt của Chúa như đứa con hoang đàng ngày trở về với mái ấm gia đình với Cha mình, lúc ấy bạn sẽ thì thào với Chúa: “Vậy mà con nghĩ Chúa không còn yêu con nữa, vì con đã phạm biết bao nhiêu tội lỗi làm mất lòng Chúa”
Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG
Trở về Mục Lục Chia Sẻ Chút Suy Tư
|