XUÂN TRONG LÒNG
Có một câu chuyện "Niềm hy vọng” nội dung thế này:
Một chàng trai trẻ mù lòa đã học được những tuyệt chiêu của đàn violon bốn dây. Vì không nhìn thấy ánh sáng nên nguyện vọng lớn nhất của cuộc đời chàng chính là có thể mở mắt nhìn thấy thế giới rực rỡ muôn màu này trong những năm còn sống.
Chàng vừa đánh đàn vừa hỏi thăm danh y khắp thiên hạ, nhưng không ai chữa mắt sáng cho chàng.
Một hôm, chàng gặp được một vị đạo sĩ, giống như rất nhiều người mà trước đây chàng đã gặp, chàng hỏi thăm ông ta cách trị sáng mắt.
Đạo sĩ nói với chàng:
- May mắn ở đây ta có một bài thuốc trị sáng mắt. Nhưng bài thuốc của ta phải gặp được chữ ‘ngàn’ trong công việc tốt lành mà chính người giữ nó làm mới có hiệu nghiệm. Anh là người chơi đàn, thế thì bắt đầu từ bây giờ, anh phải đàn cho đến khi đứt một ngàn dây đàn thì mới có thể mở bài thuốc ra, nếu không, nó chỉ là một tờ giấy trắng.
Người chơi đàn trẻ tuổi này dẫn một đồ đệ cũng là người mù bắt đầu ngao du khắp thiên hạ, dốc tâm kiếm sống bằng việc đánh đàn ca hát, và luôn tính kỹ mình đã đàn đứt bao nhiêu sợi giây đàn.
Ngày này sang ngày khác, năm này sang năm khác, ngày tháng thấm thoát thoi đưa. Khi đàn đứt sợi giây thứ một ngàn, người đánh đàn giờ đã trở thành một thầy giáo già yếu. Ông vội vàng lấy bài thuốc năm xưa, đem đi nhờ người sáng mắt biết chữ xem dùm.
Người mắt sáng đón nhận bài thuốc, nhìn tới nhìn lui, nhưng không thấy gì, đành nói với ông:
- Đây chỉ là một tờ giấy trắng, không có dòng chữ nào cả.
Ông thầy giáo dạy đàn nghe xong, nước mắt rơi lã chã...
Bỗng nhiên ông hiểu ra tất cả !
Vị đạo sĩ đã cho ông “một niềm hy vọng”, niềm hy vọng này đã giúp ông kiên trì việc đánh đàn một cách tận tình, cứ như vậy, ông đã theo nghiệp này được tròn 53 năm.
Người thầy dạy đàn này nói với đệ tử của mình rằng ông đã tìm được ánh sáng. Sau đó ông trân trọng trao tờ giấy đó cho người đệ tử cũng đang khao khát có thể nhìn thấy ánh sáng như ông.
Ông vỗ vai đệ tử nói:
- Ở đây ta có một bài thuốc bảo đảm có thể trị sáng mắt cho con, nhưng con phải đàn đứt một ngàn sợi giây đàn mới có thể mở nó, bây giờ con có thể đi nhận đệ tử rồi. Đi đi, ngao du thiên hạ, tận tình đàn hát cho đến khi con đàn đứt sợi giây thứ một ngàn thì mắt con sẽ sáng.
CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ
AI CHO TÔI MÙA XUÂN ?
Xuân thiên nhiên
Một năm bắt đầu từ Mùa Xuân, và Mùa Xuân, như có nhiều văn nhân, thi sĩ diễn tả, là mùa đẹp nhất trong năm, nếu chúng ta đồng ý như thế, thì Mùa Xuân mở đầu cho một năm mới Bình An và May Mắn, bởi có câu : “Đầu xuôi đuôi lọt”, ai cũng muốn “Khai trương” năm mới bằng bầu khí hân hoan và hy vọng. Chính vì thế, từ người nghèo cho đến đại gia, từ người bần cùng cho đến tỷ phú, tất cả đều dành những gì đẹp nhất để trang điểm Mùa Xuân thêm rực rỡ, dù tự nó, đã là thắm tươi muôn màu sắc.
Khi đề tựa tập thơ “Xuân Như Ý” của chính mình, Hàn Mặc Tử đã viết:
“Bình an cả và thiên hạ...
Vì chưng,
muôn xuân là lương thực ngon ngọt, mỹ vị,
ánh xuân là nguồn tơ tưởng thơm tho, tinh khiết,
khí xuân là mạch trường sinh bất tử,
tình xuân là cung cầm nguyệt lê ly,
tuổi xuân là Ngọc như ý,
tên xuân là Dạ Lan Hương.
Và xuân là phong thái hòa của năm muôn năm, trời muôn trời, châu lưu trên thượng tầng không khí, bàng bạc dải cát Hà sa, chen lấn vô tận hồn tạo vật...”
Thật khó tìm những lời nào lẽ nào nói về một mùa "Xuân Như Ý” đẹp đẽ và sâu sa đến như thế !
Để có một mùa Xuân Như Ý, không phải chỉ là Mùa Xuân của Thiên Nhiên hào phóng ban tặng. Không phải chỉ là hoa lá tươi màu, khí trời thanh mát, vạn vật yên tĩnh; nhưng còn là sự Bình An Nội Tâm của con người.
Bình An mất đi khi con người không còn niềm Hy Vọng.
Hy Vọng mất đi khi con người không còn nhận ra giá trị của cuộc sống.
Ai cho ta mùa xuân ?
Vào mỗi dịp xuân về, những ai yêu thích nhạc thường nghe một bản nhạc xuân rất quen thuộc, đó là bản “Anh cho em mùa xuân”. Dòng nhạc thong thả, lời nhạc nhẹ nhàng, trong sáng, chan chứa niềm vui:
Anh cho em mùa xuân, nụ hoa vàng mới nở,
chiều đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy, chân bước mòn vĩa phố,
mắt buồn nhìn ngọn cây
Anh cho em mùa xuân, mùa xuân này tất cả,
lộc non vừa trẩy lá
Lời thơ thương cõi đời, bầy chim lùa vạt nắng
trong khói chiều chơi vơi,
Đất mẹ đầy cỏ lúa, đồng xanh xa mấy mùa
Ngoài đê diều căng gió, thoảng câu hò đôi lứa...
Trong xóm vang chuông chùa, trăng sáng soi liếp dừa
Con sông dài mấy nhánh, cát trắng bờ quê xưa
ĐK:
Anh cho em mùa xuân, trẻ nô đùa khắp trời
Niềm yêu đời phơi phới
Bàn tay thơm sữa ngọt, giải đất hiền chim hót,
mái nhà xinh kề nhau...
Anh cho em mùa xuân, đường hoa vào phố nhỏ,
nhạc chan hòa đây đó
Tình yêu non nước này, bài thơ còn xao xuyến
rung nắng vàng ban mai
Anh cho em mùa xuân
Nhạc thơ tràn muôn lối.
Nhưng, nếu “Anh không cho em mùa xuân”, thì em có còn mùa xuân trong lòng không?
Nếu “Anh không cho em mùa xuân”, thì em không thể tìm lại một mùa “Xuân Như Ý”, phải không?
Nếu không có mùa “Xuân Như Ý” là tan biến niềm hy vọng phải không? Là mùa xuân đã chết trong lòng, là cuộc sống không còn ý nghĩa, là đêm tối cuộc đời, là tuyệt vọng, là sống mà như đã chết... phải không?
“Đời không như là mơ”, đừng để đời “giết chết mộng mơ”.
Câu chuyện “niềm hy vọng” kể về chàng trai trẻ đàn Violon, đã trải qua gần cả cuộc đời đi tìm ánh sáng. Anh đi tìm mùa “Xuân Như Ý” trong hy vọng tìm lại được ánh sáng để thấy mùa xuân cuộc đời trong thế giới rực rỡ muôn màu. Anh đã không thể thấy thứ màu sắc mà anh hình dung và khao khát bằng “mắt thịt”, mà anh thấy bằng “đôi mắt tâm hồn” một mùa xuân đầy hương sắc trong thế giới tràn đầy hy vọng và sức sống của riêng anh.
Ai cho anh mùa xuân? Vị Đạo Sĩ lòng cao cả đã thắp lên trong anh niềm hy vọng để anh tìm thấy mùa xuân trong ánh sáng đôi mắt tâm hồn.
Điều gì sẽ đến nếu anh không được bài thuốc mà nó chỉ hiệu nghiệm khi anh phải trả cái giá một ngàn giây đàn đứt để đo lường nghị lực của anh và giúp anh sống một cuộc đời có ý nghĩa? Có thể anh đã tự tử trong một lúc nào đó anh không kềm chế được cơn tuyệt vọng? Có thể anh đã buông xuôi? Có thể anh đã từ bỏ tất cả rồi lê tấm thân tàn ma dại để đi ăn xin?
Vị Đạo Sĩ đã chỉ cho anh con đường tìm đến mùa xuân, anh có mùa xuân hay không là tùy thuộc nơi anh có vượt qua con đường đó hay không. Và một ngàn sợi dây đàn đã đứt khi gần cả đời anh thả hồn theo tiếng đàn cùng với nỗi đau và niềm khao khát tột cùng được tìm thấy ánh sáng. Anh đã bước vào Chân Trời Mùa Xuân huyền diệu, đầy nhân bản và lòng tự trọng, bằng tài năng và trí tuệ của anh.
Người mắt sáng đón nhận bài thuốc, nhìn tới nhìn lui, nhưng không thấy gì, đành nói với ông: “Đây chỉ là một tờ giấy trắng, không có dòng chữ nào cả”.
Ông thầy giáo dạy đàn nghe xong, nước mắt rơi lã chã...
Bỗng nhiên ông hiểu ra tất cả !
Và khi ông đã tìm thấy ánh sáng mùa xuân trong không gian tăm tối, ông muốn người học trò của ông cũng tìm thấy mùa xuân như ông.
Ông vỗ vai đệ tử nói: “Ở đây ta có một bài thuốc bảo đảm có thể trị sáng mắt cho con, nhưng con phải đàn đứt một ngàn sợi giây đàn mới có thể mở nó, bây giờ con có thể đi nhận đệ tử rồi. Đi đi, ngao du thiên hạ, tận tình đàn hát cho đến khi con đàn đứt sợi giây thứ một ngàn thì mắt con sẽ sáng”.
Và cứ thế, dòng đời chuyên chở những Mùa Xuân như thế ! Mùa Xuân đến từ những cuộc đời phấn đấu để sống có ý nghĩa.

Xuân trong lòng
Ai cho ta mùa xuân?
Thiên nhiên cho ta Mùa Xuân.
Người thân yêu cho ta Mùa Xuân.
Cuộc đời cho ta Mùa Xuân.
Và, một điều không thể thiếu, chính ta cho ta Mùa Xuân.
“Tôi cho tôi Mùa Xuân”.
Mùa Xuân từ niềm tin yêu cuộc sống.
Mùa Xuân từ con tim tình yêu cao cả.
Mùa Xuân từ biết chấp nhận những giới hạn cuộc đời.
Mùa Xuân từ biết sống vì lý tưởng.
Mùa Xuân từ hạnh phúc nhận ra ý nghĩa đời người.
Mùa Xuân từ lòng bình an thanh thản
vì luôn có nơi nương tựa, nghỉ ngơi, bồi dưỡng,
để Đời thêm sức sống, để Xuân thêm tươi thắm.
Và chính là đây : Xuân Trong Lòng, Xuân cả đời ta !
“Tất cả những ai vất vả mang gánh nặng nề,
hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.
Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi,
vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.
Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.
Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng” (Mt.11,22-30).
Và, như thế, người cho ta Mùa Xuân thật sự, với niềm tin chúng ta, chính là Giê-su vậy !
MAI NHẬT THI
Trở về Mục Lục Chia Sẻ Chút Suy Tư
|