SUY NIỆM TIN MỪNG
CHÚA NHẬT VIII THƯỜNG NIÊN NĂM A
(Mt.6,24-34)
****
TIÊN VÀN HÃY TÌM NƯỚC THIÊN CHÚA

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng:
- "Không ai có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó sẽ ghét người này, và yêu mến người kia, hoặc nó chuộng chủ này, và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa và tiền của được.
- Vì thế Thầy bảo các con: Chớ áy náy lo lắng cho mạng sống mình: lấy gì mà ăn; hay cho thân xác các con: lấy gì mà mặc. Nào mạng sống không hơn của ăn, và thân xác không hơn áo mặc sao?
- Tiên vàn các con hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều đó, Người sẽ ban thêm cho các con. Vậy các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai. Vì ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Ngày nào có sự khốn khổ của ngày ấy". Đó là lời Chúa
Chuyện xưa:
Tề Tuyên Vương đến chơi nhà Nhan Súc. Vua bảo: “Súc lại đây”.
Nhan Súc cũng bảo: “Vua lại đây”.
Các quan thấy vậy, nói: “Vua là bậc chí tôn, Súc là kẻ thần hạ, vua bảo “Súc lại đây” thì không sao, nhưng Súc cũng bảo “Vua lại đây” thì như thế có nghe được hay không?”
Nhan Súc nói: “Vua gọi Súc, mà Súc lại, thì Súc là người hâm mộ thần thế. Súc gọi vua, mà vua lại, thì vua là người người quý trọng hiền sĩ. Nếu để Súc này mang tiếng hâm mộ quyền thế, thì sao bằng để nhà vua được tiếng quý trọng hiền tài.
Vua nghe nói, giận lắm, gắt lên rằng: “Vua quý hay kẻ sĩ quý?”
Nhan Súc đáp: “Sĩ quý, vua không quý”.
Vua hỏi: “Có sách nào nói thế không?”
Nhan Súc thưa: “Có. Ngày trước, nước Tần đánh nước Tề, có hạ lệnh rằng ai dám đến gần mộ ông Liễu Hạ Quý mà kiếm củi thì phải xử tử. Lại có lệnh rằng ai lấy được đầu vua Tề thì được phong hầu và thưởng nghìn lượng vàng. Xem thế thì đủ biết cái đầu ông vua sống thực không bằng cái mả của kẻ sĩ đã chết.
Tề Tuyên Vương nói: “Than ôi, người quân tử ai mà dám khinh! Quả nhân cam chịu lỗi. Nay quả nhân xin làm đệ tử để tiên sinh chỉ bảo cho. Tiên sinh mà về với quả nhân, thì được ăn sung mặc sướng, lên xe xuống ngựa, vợ con được quần áo thênh thang tha hồ vinh hạnh?”
Nhan Súc từ chối, nói rằng: “Ngọc vốn ở trong núi, lấy ra mài dũa, chế làm đồ vật, tuy đem bày biện có phần quý báu, nhưng cũng là hỏng, vì vóc ngọc không còn. Kẻ sĩ sinh nơi thôn dã bỏ ra làm quan, tuy vinh hiển thật, song tinh thần không còn được vẹn toàn. Súc xin ở nhà, lúc đói mới ăn, thì cũng ngon miệng như ăn cơm thịt; lúc đi, cứ một bước một khoan thai, thì cũng nhẹ nhàng như lên xuống ngựa, suốt đời không tội lỗi cùng ai, thì cũng sung sướng như quan cao chức trọng. Hình thần lúc nào cũng được trong sạch chính đáng, thế là đủ khoan khoái cho Súc rồi.
Nói đoạn, Nhan Súc tạ vua Tuyên Vương mà lui vào.
Suy gẫm:
Nhan Súc đã sống tinh thần Phúc Âm tuyệt vời:
- không lo âu: đói thì ăn cơm rau ngon hơn cơm thịt, đi thì bước khoan thai như vua,
- không làm tôi hai chủ: không thích làm quan, làm tôi vua, vợ đẹp, nhà giàu, được trọng vọng. vì được tất cả mà mất cái tự nhien tự tại, tinh thần không được vẹn toàn.
- Tiên vàn hãy tìm Nước Thiên Chúa: Suốt đời không tội lỗi thì cũng sung sướng, tinh thần lúc nào cũng trong sạch chính đáng. thế là đủ khoan khoái
Cầu nguyện:
Đọc kinh Lạy Cha
Lm. Dom. Châu Hoàng Ngọc
Trở về trang mục lục Suy Niệm
|