CA ĐOÀN YAMAHA
Người xưa kể lại rằng :
Vào năm bảy mươi ba, nghĩa là đã bước qua cái ngưỡng cửa “thất thập cổ lai hy”, họa hiếm lắm mới tới được bảy mươi, thế mà Nguyễn Công Trứ vẫn còn anh dũng cưới thêm một nàng hầu. Như vậy, tổng cộng ông có tất tật những mười bốn bà vợ.
Đêm tân hôn, giai nhân hỏi ông bao nhiêu tuổi ? Ông đã chẳng ngần ngại đáp:
- Ngũ thập niên tiền, nhị thập tam.
Có nghĩa là:
- Năm mươi năm trước, anh mới có hai mươi ba tuổi.
Xem ra Nguyễn Công Trứ rất hãnh diện về dĩ vãng oanh liệt của mình, cũng như về số tuổi đời nặng trĩu trên đôi vai.
Thế nhưng, có lần chẳng những ông đành phải bó tay chào thua, mà còn rất lấy làm tâm phục khẩu phục một bà lão. Sở dĩ như vậy, vì theo lời ông viết:
- Bà già đã…bảy mươi tư,
Ngồi trong cửa sổ viết thư cho bồ!
Chuyện văn chương chữ nghĩa là như vậy, còn trong thực tế thì lại khác. Có một điều cấm kỵ người ta chẳng bao giờ nên hỏi phe đờn bà con gái, đó là hỏi về tuổi tác của họ.
Thế nhưng, một cậu chàng thanh niên nọ, trên chuyến đò dọc đã phạm vào cái sai lầm tai hại này, bởi vì cậu ta mở miệng hỏi một cô nàng thiếu nữ, mà cậu ta vừa mới quen, một câu hỏi hơi bị…vô duyên:
- Năm nay chị được bao nhiêu tuổi rồi ?
Và cô nàng đỏng đảnh ấy đã trả lời một cách hóm hỉnh:
- Hai mươi năm về trước, em mới có …mười mí à.
Xem như vậy, thì gã nghiệm ra rằng : phe đờn bà con gái dường như chẳng bao giờ muốn nghĩ đến số tuổi đời của mình, trái lại luôn khao khát được trẻ mãi, trẻ hoài.
Chính vì nỗi khao khát không bờ không bến này, người ta đã tung ra trên thị trường đủ các thứ sinh tố và khích thích tố, hầu bồi dưỡng cho cơ thể khỏi bị…lão hóa. Người ta bày bán đủ các thứ mỹ phẩm, từ son phấn và nước hoa đến tóc giả và lông mi giả. Người ta mở các viện thẩm mỹ ở khắp nơi, để xẻ cằm, xẻ mũi, xẻ mắt, thay da mặt, nhuộm móng tay móng chân, mát xa, tắm trắng toàn bộ cơ thể của mình, rồi bơm chỗ nọ vá chỗ kia… thôi thì đủ vành đủ chước.
Tuy nhiên, nào có ai cứ trẻ mãi, bởi vì tới một lúc nào đó tuổi trẻ cũng phải đội nón ra đi, nhường bước cho tuổi già, mặc dù mình chẳng muốn một tí ti ông cụ nào cả:
- Cái già xồng xộc nó thì tới bên.
Một buổi sáng thức dậy, bỗng giật mình khám phá ra: Những vết nhăn xuất hiện nơi khóe mắt, làn da không còn tươi mịn, gân cốt bắt đầu lỏng lẻo, mình mẩy ê ẩm nhức nhối, cặp mắt trông gà hóa quốc, nhìn một thành hai… Phải chăng đó chính là những dấu chỉ của tuổi già ?
Thế nhưng, điều quan trọng không phải là những dấu ấn của tuổi già nơi thân xác, mà là những dấu ấn của tuổi già trong tâm hồn. Đồng thời, điều cần thiết không phải là những nét tươi trẻ bên ngoài, mà là những nét tươi trẻ bên trong, hệ tại nơi cái tâm của mình.
Dưới góc độ này, thì ranh giới giữa già và trẻ thật là uyển chuyển, không phải chỉ căn cứ nơi tuổi tác hay vóc dáng bên ngoài.
Ca dao có câu:
- Giai ba mươi tuổi còn xoan,
Gái ba mươi tuổi đã toan về già.
Thế nhưng, cũng chính ca dao lại bảo:
- Giai ba mươi tuổi đã già,
Gái bốn mươi tám đang ra má hồng.
Sở dĩ như vậy vì có những kẻ mới tí tuổi đầu mà đã già lọm khọm như một ông cụ non. Và trái lại cũng có những người tuy mang nặng tuổi đời mà vẫn tươi, vẫn trẻ, được bàn dân thiên hạ gọi là những “ông già gân, hay những tay “hippy già” như nhạc sĩ Phạm Duy.
Những “ông già gân” hay những tay “hippy già” loại này, cái hình dong bên ngoài của họ có thể là da đã nhăn, tóc đã bạc và răng đã rụng, thậm chí có người đã bước vào cái tình trạng “gần đất xa trời” theo sự diễn tả của dân gian, còn theo sự diễn tả của con nhà có đạo thì phải là “gần trời xa đất”, nhưng cái tâm địa bên trong lại chẳng gìa chút nào, trái lại còn rất trẻ, đúng với tiêu chuẩn của người xưa: “nhân lão tâm bất lão”, người già, nhưng tim không già.
Dấu chỉ thứ nhất của một tâm hồn trẻ trung, đó là họ dám làm và dám nhận trách nhiệm của mình.
Chẳng hạn trong lãnh vực tình yêu, có những cặp vợ chồng mới cưới nhau được ba tuần lễ, thế mà đã lục đục cãi vã, tưởng chừng như cuộc hôn nhân của họ đã long đong lận đận suốt ba mươi ba năm rồi. Sở dĩ như vậy vì tình yêu nơi họ đã già cỗi.
Trái lại, có những cặp vợ chồng chung sống với nhau suốt ba mươi ba năm trời mà vẫn mặn nồng như vừa mới cưới nhau được ba tuần lễ, hay vẫn khắng khít như “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, ngàn năm hồ dễ mấy ai quên”. Sở dĩ như vậy là vì tình yêu nơi họ luôn trẻ trung.
Dấu chỉ thứ hai của một tân hồn trẻ trung, đó là họ dám chấp nhận mọi hy sinh, miễn sao công việc họ làm được hoàn tất một cách tốt đẹp.
Ngày xưa, giáo xứ nơi gã cắm dùi, có một thầy giúp xứ tên là Tân. Một buổi sáng đẹp trời, thầy được gọi lên Tòa Giám Mục để tĩnh tâm và lãnh nhận tác vụ giúp lễ. Khi trở về, thầy bỗng được bàn dân thiên hạ kính cẩn và gọi bằng danh xưng: cụ bốn Tân.
Thuở ấy, lưới điện chưa được kéo tới vùng khỉ ho cò gáy này. Muốn có điện thì phải trang bị máy móc. Và thế là sau khi bàn bạc với ban hành giáo và nhờ sự giúp đỡ của bà con giáo dân, cụ tậu được một máy phát điện nho nhỏ, đủ xài cho nhà thờ và nhà xứ.
Khi nhìn thấy cái máy phát điện nho nhỏ ấy, cha sở bèn…châm chích chọc cụ một phát:
- Thầy mua được cái máy này, thì bố thằng kẻ trộm cũng chẳng thể đánh cắp được.
Cụ ngây thơ hỏi:
- Sao cơ ?
Cha sở trả lời:
- Vì tên thầy đã được đúc vào cái máy này rồi ?
Cụ vẫn ngây thơ hỏi:
- Đâu cơ ?
Lúc đó cha sở mới mỉm cười và cắt nghĩa:
- Cái máy này hiệu là Kubota. Ba chữ Kubota chẳng phải là Cụ Bốn Tân đó sao ?
Lúc đó cụ bèn gật gật cái đầu, xem chừng đắc chí:
- À thì ra!
Từ cái máy phát điện Kubota ngày xưa, gã bỗng nghĩ tới một ca đoàn ngày nay mới xuất hiện trong giáo xứ.
Ca đoàn này là của giới “hiền mẫu” vốn được những ông thích châm biếm và bôi bác, ưu ái đặt cho một tên gọi thân thương là giới…”hùm mẫu”.
Ca đoàn này qui tụ một số chị đã có chồng có con đàng hoàng, thậm chí có chị đã leo lên tới chức bà nội, bà ngoại.
Hầu hết các chị đều thuộc lứa tuổi từ U40 trở lên. Những kẻ xấu mồm xấu miệng gọi lứa tuổi này là lứa tuổi…xồn xồn. Thế nhưng, các chị đã cực lực phản đối và vỗ ngực tự xưng mình là các bà mẹ trẻ. Vì thế, ca đoàn này cũng được các chị tự gọi là “Ca Đoàn Mẹ Trẻ”.
Ca đoàn này có rất nhiều lợi thế mà những ca đoàn khác nằm mơ cũng chẳng thấy.
Lợi thế thứ nhất vì đó là ca đoàn của những người mẹ và những người vợ trong gia đình.
Thực vậy, mỗi khi hát xong, về nhà các chị đều hỏi chồng con của mình.
Với những đứa con, các chị hỏi:
- Hôm nay ca đoàn của má hát có hay không ?
Dĩ nhiên là những đứa con bèn phải mau mắn trả lời:
- Hôm nay ca đoàn của má hát hay lắm.
Bởi vì nếu không trả lời như vậy, thì sáng hôm sau e rằng sẽ bị cúp, hay giảm bớt phần tiền ăn sáng.
Với anh chồng, chị cũng hỏi:
- Hôm nay ca đoàn của em hát có hay không ?
Dĩ nhiên anh chồng cũng phải noi gương bắt chước những đứa con mà hồ hởi trả lời:
- Hôm nay ca đoàn của em hát thật tuyệt vời.
Bởi vì chối chậm thì chết, nếu không trả lời như vậy, thì e rằng sẽ bị tặng cho một cái lườm, một cái nguýt thấu đến tận tim gan phèo phổi, làm tan nát cả lục phủ ngũ tạng. Hay ít nữa thì cũng sẽ bị áp dụng biện pháp “cấm vận”: giường ai người ấy nằm, chăn ai người ấy đắp. Nguy tai, nguy tai.
Thành thử đi tới đâu, ca đoàn này cũng được phủ đầy những lời khen tặng. Suýt nữa thì cánh mũi của các chị to phồng bằng trái cà chua.
Lợi thế thứ hai vì đó là ca đoàn của những người nắm giữ tiền bạc của gia đình.
Thực vậy, mạnh vì gạo, bạo vì tiền. Để làm bất cứ việc gì, thì vấn đề đầu tiên mãi mãi vấn là tiền đâu. Đó là qui luật của muôn đời. Vì sẵn tiền và lại sẵn sàng chi ra, nên mỗi khi tổ chức mừng bổn mạng hay tiệc tùng, chương trình các chị đưa ra thật là…hoành tráng, thấy mà phát thèm.
Chẳng bù cho xấp nhỏ, mỗi khi xin tiền để đi sinh hoạt giới thiếu nhi, thì liền được xơi trọn cả một bài luân lý giáo khoa thư: nào là khó khăn lắm mới kiếm được đồng tiền, nào là phải tiết kiệm không được hoang phí.
Còn những ông chồng cũng vậy, mỗi khi xin tiền mừng quan thầy giới hay khu xóm của mình, đều phải gãi đầu gãi tai, ấp úng nói chẳng nên lời.
Thế nhưng, gã xin kính cẩn nghiêng mình trước tinh thần trẻ trung của các chị, sẵn sàng chấp nhận mọi hy sinh và không nề quản bất cứ một khó khăn nào trong khi chu toàn trách nhiệm của mình. Thậm chí có những chị trong dịp tết phải đi chúc tuổi bà con họ hàng ở nơi xa, cũng vẫn tranh thủ về đúng giờ để tập hát. Rồi trong những bữa liên hoan, các chị vẫn cứ vô tư sinh hoạt hết mình, y như thời còn mặc “ríp” thiếu nhi, bé tẻo bé teo.
Bái phục. Bái phục.
Vì thế, nếu được phép đăt tên, gã sẽ rất thích thú và không ngần ngại gọi ca đoàn này bằng tên “Yamaha”, nghĩa là “Già Mà Ham”, “Già Mà Hát”, “Già Mà Hay”. Té ra Già Mà…Ham Hát Hay!
Thật là hết xảy!
Gã Siêu
Trở về trang chuyện phiếm Gã Siêu
|