CẬU ẤM VÀ CÔ CHIÊU
Trước khi bước vào nền văn minh hiện đại, hầu như mọi dân mọi nước đều trải qua một thời gian phát triển nông nghiệp lâu dài. Trong nền văn minh nông nghiệp này, sức người là chủ yếu. Vì thế, người ta luôn mong ước có được đông con nhiều cháu.
Trong dịp đầu xuân năm mới bàn dân thiên hạ thường cầu chúc cho nhau:
- Đa tử, đa tôn, đa phú qúi.
- Đông con, nhiều cháu, sống lâu đến ba bốn đời.
Trong xã hội nông nghiệp này, không con là điều bất hạnh. Và nhất là theo luân lý Khổng Mạnh, thì không có con trai để nối dõi tông đường quả là một tội “đại bất hiếu”.
Vì thế, những cặp vợ chồng son sẻ, hay hiếm muộn đều phải làm đủ vành đủ chước để có được…tí con. Nào là thuốc men và chữa chạy. Nào là van xin và khấn vái. Do đó mới nảy sinh ra tục lệ cầu tự.
Dựa cuốn “Việt Nam phong tục” của Phan Kế Bính và cuốn “Con người Việt Nam” của Toan Ánh, gã xin điểm qua những nét chính yếu về tục lệ này.
Cầu tự là cầu xin thần thánh ban cho mình một đứa con để lập tự về sau. Người ta thường cầu tự ở đình chùa hay đền miếu, chẳng hạn như đền Và ở Sơn Tây thờ thần núi Tản Viên, đền Phủ Giầy ở Nam Định thờ công chúa Liễu Hạnh…Tuy nhiên, có hai nơi được coi là “linh” hơn cả, đó là chùa Hương ở Hà Tây thờ Phật Bà Quan Âm và đền Kiếp Bạc ở Hải Dương thờ Hưng Đạo Vương.
Muốn đi cầu tự, trước hết phải giữ mình cho thanh khiết, phải ăn chay niệm Phật để lòng thành của mình động tới quỷ thần, phải tắm nước ngũ vị để tẩy xóa mọi xú uế trần tục.
Riêng tại chùa Hương, có một hang đá, thạch nhũ mọc lởm chởm hai bên, tục gọi là núi Cô và núi Cậu. Những người cầu tự phải đem vàng hương, oản quả vào lễ trong chùa, rồi sau đó đem quà bánh tới chỗ hang thạch nhũ. Nếu muốn xin con trai, thì tới bên núi Cậu, coi hòn nào mình thích, thì xoa tay vào đó và lâm râm:
- Cậu về ở với vợ chồng nhà tôi nhé.
Còn nếu muốn xin con gái, thì qua bên núi Cô và cũng làm y như vậy.
Những người đi cầu tự, lúc trở về phải coi như mình đã có một em bé đi theo. Vì thế, trong suốt cuộc hành trình trở về, họ phải làm những hành động như người mẹ dắt con, phải mua quà bánh và đồ chơi, phải trả hai xuất tiền lúc qua đò, phải có thêm cơm cho em bé lúc ăn…
Khi về tới cửa, phải gọi người nhà ra đón cô hay đón cậu. Từ ngày hôm đó, đến bữa ăn phải dọn thêm bát đũa. Thậm chí người ta còn sắm sẵn cả chiếc nôi để chờ ngày đón nhận tin vui.
Nếu người vợ có mang và sinh con, thì hàng năm phải đem con tới chùa để lễ Phật mà tạ ơn.
Theo truyền khẩu, thì những đứa con cầu tự rất khó nuôi và thường hay chết yểu khi mới lên ba hoặc lên năm.
Đó không phải là con do Thần, Thánh hay Phật ban cho, mà là con của lũ mẹ Ranh đầu thai vào. Bởi vì khi người mẹ đi cầu tự, thì lũ mẹ Ranh cũng có mặt ở chùa và xin cho con mình được đầu thai, nhưng chỉ sau mấy năm, chúng lại bắt về, nên đứa trẻ bị chết yểu.
Còn nếu đúng là con do Thần, Thánh hay Phật ban cho, thì nó sẽ ở với cha mẹ suốt đời và cũng suốt đời cha mẹ phải chiều chuộng nó, cho dù nó đã khôn lớn.
Vì thế, ba tiếng “con cầu tự” thường được dùng để chỉ những đứa trẻ được cha mẹ nuông chiều.
Từ quan niệm về những đứa con cầu tự, gã xin bàn tới quan niệm về những cậu ấm và cô chiêu, mà gã xin viết tắt là CACC, cũng tương tự như con ông cháu cha, mà thiên hạ gọi tắt là COCC hồi trước năm 1975.
Vậy thế nào là cậu ấm và cô chiêu ?
Theo “Việt Nam Tự Điển” của Lê Văn Đức thì ấm có nghĩa là phúc đức do ông bà cha mẹ để lại cho con cháu. Ấm cũng có nghĩa là chức tước do triều đình ban cho con cháu các quan từ ngũ phẩm trở lên.
Còn theo “Hán Việt Tân Từ Điển” của Nguyễn Quốc Hùng, thì ấm có nghĩa là được che chở, hay được hưởng những đặc cân của triều đình vì cha ông là những người có công với đất nước.
Cũng theo hai cuốn tự điển trên thì chiêu là tiếng được dùng để gọi con của các vị tiến sĩ từ đời Lê về sau.
Tóm lại, dựa vào những định nghĩa trên thì cậu ấm và cô chiêu đích thực là con ông cháu cha, tức là con cháu của nhà quan. Từ đó người ta đi tới một định nghĩa tương đối rộng rãi hơn, cậu ấm và cô chiêu là con cháu của những bậc “đại gia”, những người vừa có sẵn quyền lại vừa có sẵn tiền trong tay.
Đặc tính của các cậu ấm và cô chiêu, hay của các con ông cháu cha là họ thường núp sau lưng và chạy theo cái bóng của cha mẹ. Họ lợi dụng tiền bạc và quyền lực của cha mẹ để ngoi lên trong xã hội, chứ chẳng bao giờ chịu phấn đấu và đứng thẳng trên đôi chân của mình.
Tuy nhiên, điều đáng trách hơn cả, đó là họ lạm dụng tiền bạc và quyền lực của cha mẹ để làm những điều xằng bậy khiến cho cả và thiên hạ phải nhức nhối, phải lao đao và phải kinh hoàng.
Những người sống ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, không ít thì nhiều, cũng đã được nghe nói tới những giai thoại về công tử Bạc Liêu với những kiểu chơi…trội.
Công tử Bạc Liêu tên thật là Trần Trinh Huy, biệt hiệu là Hắc Công Tử. Ngày kia, Hắc Công Tử đã đốt tờ biên nhận cầm cố bộ lư, trị giá tới 100 đồng, chỉ để có được một tí ánh sáng, hầu soi tìm vật gì đó mà người đẹp đánh rơi dưới gầm bàn, sau khi Bạch Công Tử, tức là Phước Georges ở Mỹ Tho, đã đốt mấy tờ con công, tức là giấy bạc năm đồng, mà tìm nhưng không tìm thấy.
Vào thời đó khoảng năm 1920, một gịa lúa chỉ đáng giá 2 cắc bạc mà thôi. Như vậy, một đồng được 5 gịa, 100 đồng được 500 gịa. Và theo thời giá hôm nay, mỗi gịa là 47.000 đồng Việt Nam, vị chi tất cả là 23 tiệu rưỡi, tương đương với gần 1.500 đô la Mỹ, chỉ vì người đẹp và một tí ánh sáng.
Trong những ngày gần đây tại Việt Nam, gã thấy nổi cộm lên hiện tượng CACC, tức là hiện tượng cậu ấm và cô chiêu, được cánh báo chí đề cập tới rất nhiều. Mẫu số chung của họ là lạm dụng quyền lực và tiền bạc của cha mẹ để ngông nghênh, khiến cho xã hội như xất bất xang bang và thất điên bát đảo.
Trước hết, họ lạm dụng quyền lực của cha mẹ để quậy phá.
Báo Công An số ra thứ bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2005, có đăng một mẩu tin như sau:
“21 giờ ngày 27.8.2005, tại quán karaoke số 28 Yết Kiêu, chúng tôi chứng kiến cảnh chiếc xe hơi BMW 325 BS 29V-9119 từ đường Nguyễn Thượng Hiền ầm ầm phóng tới, lao lên cả vỉa hè. Từ trong xe một thanh niên cao to bước ra, tiến thẳng vào quán túm tóc đánh đập một cô gái rất xinh đẹp và luôn miệng chửi thề loạn xạ. Người dân kéo đến can ngăn cũng bị gã kia chửi lại. Khi cảnh sát đến nơi thì gã đã bỏ lên xe tiếp tục ầm ầm phóng đi. Không khó khăn lắm chúng tôi dựng lại được “chân dung” của gã thanh niên ban nãy. Hắn tên là VH, sinh năm 1976, con một vị quan chức bộ B…”
Một trường hợp khác:
“HHN, con trai cưng của giám đốc một ngành nội chính tỉnh Q, sau một chầu nhậu bí tỉ ở nhà hàng cùng nhóm bạn lên sàn nhảy. Tại đây, N thẳng tay đập phá tan hoang một thứ, chỉ vì nhân viên lễ tân đã “chào tao bé quá”. Lực lượng công an có mặt, nhưng vì quá nể bố của N, đành bất lực và ra sức khuyên bảo mà vẫn không xong.
Nghe nói những lần sau, mẹ N yêu cầu phải có mấy chú cảnh sát kèm mỗi khi N đi nhậu. Không những thế, nhóm bạn bè thường xuyên tụ tập ăn chơi quậy phá với N cũng toàn là con cái những vị quan đương chức đương quyền tỉnh Q, mà chủ các nhà hàng hạng sang ở đó đều biết đến với biệt danh “phi đội uống rượu tây như voi uống philatốp”.
Cũng bài báo ấy đã đề cập tới:
“Nhiều người dân trên phố Nguyễn Thái Học hẳn còn nhớ một vụ việc cách đây không lâu, vào khoảng 0 giờ một đêm mùa đông, có ba thanh niên tóc xanh đỏ đi trên chiếc xe Toyota đời mới, biển số tỉnh, phóng ngược chiều bạt mạng. Khi bị Cảnh sát cơ động đuổi theo yêu cầu dừng xe, cả ba gã cùng xuống và đánh lại hai chiến sĩ cơ động. Sau này nghe nói bọn chúng là con “quan”ở tỉnh B và sở dĩ có hành vi càn quấy như thế là do đã…nhậu say.
Tiếp đến. họ lạm dụng tiền bạc của cha mẹ.
Thực vậy, Nhưng đồng tiền ấy, không phải do công sức lao động và mồ hôi nước mắt của mình làm ra, nó được sánh ví nhu một quà tặng từ trên trời rơi xuống, nên họ mặc sức vung vít.
Thứ nhất là lạm dụng tiền bạc của cha mẹ cho việc ăn chơi xả láng của mình.
Trở lại với gã thanh niên tên VH trong bài báo :
“Từ năm 2001 đến nay hắn đã 5 lần đổi các loại xe hơi xịn đời mới nhất từ Lexux đến BMW. Nhóm của H chơi với nhau cũng toàn con quan chức cao cấp.
Có lần một kiều nữ nọ đang du học ở nước ngoài về chơi, cả nhóm cùng nhau phóng xe xuống Tuần Châu vung tiền như nước để lấy le. Bữa tiệc sinh nhật của một thành viên trong nhóm, con quan chức tỉnh N, riêng số rượu tây loại đắt tiền cũng hết 50 chai. Bữa tiệc đó với đồng lương của một công chức bình thường thì phải hết bao nhiêu năm mới đủ ?
Chuyện lấy tiền của bố mẹ mua một lúc 9 chiếc xe @ chia cho cả nhóm cùng nhau phóng xuống bãi biển Hạ Long để làm một bữa tiệc gây xôn xao dư luận, chắc chắn cũng chỉ là một động tác “củng cố độ oai” mà con cái quan chức cỡ bự mới làm được, chứ con nhà lao động bình thường thì mua 9 chiếc xe @ bằng vàng mã cũng còn phải đắn đo”.
Báo Công An số ra thứ ba, ngày 21 tháng 6 năm 2005 đã lên tiếng báo động: Học chơi ngông, học đua đòi, học làm anh chị đã trở thành model của những cậu ấm cô chiêu đương thời. Chơi cũng phải tạo “thương hiệu” cho riêng mình, chơi phải làm sao cho người khác biết mặt đặt tên, đó là thực trạng báo động trong một bộ phận học sinh, sinh viên đã trở thành những tay chơi ngông có số má với suy nghĩ : chơi cho biết, để không thua kém bạn bè. Học hành giỏi thì ít người biết đến, nhưng chỉ với một vài lần chơi ngông, vung tiền lấy le, tiếng tăm đã nổi như cồn.
Bên cạnh những cậu ấm, thì các cô chiêu cũng chẳng kém cạnh mấy tí:
“Th ở quận Bình Thạnh là một học sinh, mới học giữa lớp 11, thì theo bạn bè bước vào con đường chơi bời. Cha mẹ có hoàn cảnh kinh tế khá giả nên đã chu cấp cho Th rất nhiều tiền. Những lần thiết đãi bạn bè của Th cũng làm cho các tay anh chị khác phải trố mắt. Th có tiếng là dân chơi overnight và thay bồ như thay áo. Cuộc sống phóng khoáng của một cô bé mới bước vào tuổi 18 đã làm cho khuôn mặt cô già hẳn so với các bạn đồng trang lứa. Theo bè bạn đàn đúm ăn chơi, nên Th đã bỏ học mà cha mẹ cô không hề hay biết. Cô cặp bồ một lúc với 2 người đàn ông, trong đó một người là bạn học và người kia là một tay đáng tuổi bố cô để bạn bè của cô coi đó là “model” của dân chơi có số má. Các phòng lắc, vũ trường, quán bar là điểm đến hàng đêm của một cô bé mà trước đó ít lâu còn ngồi trên ghế nhà trường”.
Thứ hai là lạm dụng tiền bạc của cha mẹ cho việc đốt đời mình bằng những viên thuốc lắc.
Trong những ngày gần đây tại Việt Nam hàng loạt các “động lắc” được công an hỏi thăm từ Hà Nội đến Saigon và những thành phố lớn. Mỗi động lắc qui tụ hàng trăm thanh niên thiếu nữ thuộc diện cậu ấm và cô chiêu, khiến bàn dân thiên hạ phải ngán ngẩm. Báo Công An số ra thứ năm ngày 23 tháng 6 năm 2005 đã viết:
“Đến các tụ điểm được dân chơi tín nhiệm, điều dễ dàng nhận thấy là hầu hết các thanh thiếu niên có mặt trong đó đều tiêu tiền như nước…L, chủ xị một nhóm bốn cô gái thường có mặt tại quán bar GT Vũng Tàu cho biết:
- Hầu như tối cuối tuần nào tụi này cũng tới đây, ở nhà không làm gì buồn chán lắm.
Áo hai dây ngắn cũn cỡn trên rốn, quần xẻ dọc xẻ ngang làm mấy tà, những cô gái này đều đang là học sinh phổ thông trung học, nhưng hiểu biết về mấy tụ điểm ăn chơi thì chẳng thua kém ai….
Ăn chơi trong bar, vũ truờng thì cũng thú vị, nhưng không thể bằng “bay”riêng trong mấy phòng karaoke, khách sạn được. Đó là kinh nghiệm của N, một cô gái chơi thuốc lắc đến nỗi thần kinh bị ảnh hưởng nặng mà chúng tôi gặp trong trung tâm cai nghiện. Theo lời N, đi bay trong phòng riêng có thể ở lì vài ngày đến khi hết thuốc mới chui ra, đám bạn cứ thế tha hồ nhảy múa, gào thét đến khi nào hết sức thì lăn ra ngủ thiếp…”
Sau cùng là lạm dụng tiền bạc của cha mẹ cho những kiểu chơi cuồng loạn gây kinh hoàng cho người khác.
Báo Công An số ra thứ ba, ngày 21 tháng 6 năm 2005 đã đăng tin:
“Cách đây chưa lâu, trên đường Điện Biên Phủ, Quận Bình Thạnh, đã diễn ra một cuộc đua xe hơi với những chiếc xe đắt tiền như BMW, Mercedes, Lexus…của các quý tử, làm náo động cả con đường lúc 3 giờ sáng. Các tay đua này đều là những đứa trẻ, con của các đại gia giàu có ở đất Saigon, cũng như một số công tử từ tỉnh lẻ lên thành phố tranh tài, khoe của.
Điều đáng nói là có quý tử còn được cha mẹ dùng tiền khoác lên mình cái mác “học sinh du học” vừa trở về. Trong số các tay đua bị bắt hôm đó nổi trội hơn cả phải nói đến tay đua chủ chiếc Mercedes thể thao đắt tiền nhất. Cường quê ở Gia Lai, do cuộc sống sung túc, được mẹ là một người kinh doanh gỗ giàu có nuông chiều, thích gì mua sắm đó, nên Cường sớm tập tành ăn chơi.
Dù đã được mẹ bỏ ra gần 1.000 lượng vàng để mua cho cậu qúy tử một căn nhà mặt tiền trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, thành phố Hồ Chí Minh, nhưng Cường vẫn chưa bằng lòng, luôn than vãn vì khoảng sân quá chặt hẹp, không đủ chỗ cho bạn bè đến chơi đậu những chiếc xe đắt tiền.
Theo báo An Ninh Thế Giới, tháng 6 vừa qua, tòa án tỉnh Bình Dương đã mở phiên tòa xét xử một vụ cá độ bóng đá có quy mô lớn. Trong vụ xét xử này, có 23 can phạm, tất cả đều là những cậu ấm, con của các doanh nghiệp địa phương. Nổi tiếng nhất trong đám là cậu LTN, có biệt danh là công tử Cám.
Sở dĩ người ta gọi LTN là công tử Cám, bởi vì cha cậu là chủ một xí nghiệp sản xuất cám nuôi heo nổi tiếng ở đất Bình Dương. Công tử Cám cũng nổi tiếng không kém cha mình, nhưng ở khía cạnh khác: Xài tiền, đá gà và cá độ. Chính vì thế mà những người tham dự phiên tòa đã dành cho cậu một sự chú ý đặc biệt. Đây là phiên tòa xét xử vụ cá độ bóng đá diễn ra từ World Cup 2002 từng gây xôn xao dư luận, khi số tiền tang vật lên tới hơn 400 triệu đồng. Đây chỉ là số tiền thu được khi công an bắt quả tang với 23 tay máu me cá độ mặt búng ra sữa. Trong số đó, công tử Cám tham gia cả thảy 4 trận với số tiền khai nhận là 34 triệu đồng.
Đối với công tử Cám, cá độ bóng đá chỉ là một cuộc chơi trong những lúc ngẫu hứng, còn thường ngày cậu ta mê đá gà như điếu đổ và đã mất không biết bao nhiêu tiền cho thú chơi này. Công tử Cám nổi tiếng với khoản sát gà.
Thấy con gà nào chiến, dù giá hàng triệu, cậu cũng mua cho bằng được. Khi mới ti toe vào nghề, cậu chỉ thua, tiền bao nhiêu cũng đem cúng cho những tay chơi có máu mặt ở trường gà. Rút kinh nghiệm, sau những trận thư hùng, con gà nào thắng, cậu đều mua lại. Không những thế, cậu còn đi khắp nơi để săn lùng gà chiến bằng bất cứ giá nào.
Cậu còn nuôi một sư phụ gà để chuyên huấn luyện gà đá cho cậu. Nhưng sau khi thắng độ, cậu thường đem số tiền thắng được bao dân chầu rìa một bữa nhậu đập phá thả cửa tại những nhà hàng nổi tiếng nhất Bình Dương.
Cùng hàng với công tử Cám, còn có công tử Xe, một cậu ấm cũng “quậy” không kém. Gia đình giàu có với hàng chục chiếc xe ben. Công tử Xe mới 20 tuổi và đã tốt nghiệp lớp 12, nhưng vì ham chơi vô độ, cậu quăng tiền như rác trong sới bạc.
Một trong những bà mẹ của 23 cậu ấm, một phụ nữ lụa là nhưng vẫn không gột rửa hết cái chất nông dân trên mình đã kể lại như sau:
Mười năm truớc nhà bà nghèo lắm, chỉ giàu về đất. Đất có giá, chồng bà xắn ra bán. Từ một gia đình nghèo bỗng lột xác trở thành một nhà giàu có. Cậu con trai của bà vốn không phải là đứa trẻ ham chơi, khi nhà còn nghèo nó vẫn chăm chỉ học hành, làm lụng vất vả suốt ngày. Từ khi có tiền, chồng bà đèo bòng bồ nhí, bỏ bê tất cả. Con bà bỏ học rồi thâu đêm suốt sáng chạy theo đám bạn bè giàu có chơi bời lêu lổng. Tiền bạc vơi dần theo những cuộc chơi của chồng và của con.
Càng viết, gã càng cảm thấy bực bội và tức tối trước thói chơi ngông của các cậu ấm và cô chiêu, nhưng đồng thời lại xót xa đau buồn truớc những mảnh đời nghèo túng và nghiệt ngã. Gã rất đồng tình với nhận xét của một bài báo:
“Việc muông chiều con vô lối của một bộ phận nhỏ có chức có quyền từng gây hậu quả khôn lường cho chính gia đình họ và tai họa cho xã hội. Để có thể hạn chế tối đa điều này thì không phải ai cũng nhận ra.
Con đường trở thành một người hoàn thiện, sống có ích cho xã hội và tự hào về chính mình thì dài, nhưng con đường để đánh mất mình và gây ra nhiều hệ lụy thì quá ngắn.
Khi con cái nhà quan không được đáp ứng điều gì đó, hoặc do đua đòi, coi mình là “bố” thiên hạ, chẳng may bị pháp luật sờ gáy, chính những ông bố bà mẹ đó lại dựa vào quyền uy, quan hệ của mình để “cứu” con ra.
Trong truờng hợp vô can như thế, biết bố mẹ mình thừa sức, dư tiền để lo lót mọi chuyện, các “ông trời con” sẽ không ngại gì mà không quậy phá, có khi còn nghiêm trọng hơn và “dã man” hơn!
Nếu làm một cuộc điều tra bỏ túi, thì gã ghi nhận được như sau: phần lớn những cậu ấm và cô chiêu này đều gặp phải những chuyện bất ổn trong gia đình.
Thực vậy, rất có thể gia đình họ đã bị đổ vỡ từ lâu: ông bố thì đèo bòng bồ nhí, còn bà mẹ thì chạy theo kép nhỏ. Cuối cùng lôi nhau ra tòa ly dị khiến họ cảm thấy bơ vơ như bị hụt hẫng.
Rất có thể gia đình họ vẫn còn đó, nhưng cha mẹ lại quá bận rộn với chuyện bắt mánh áp phe, quá bận rộn với chuyện tìm tiền kiếm bạc, nên không còn thời giờ dành cho họ và họ cảm thấy như bị thiếu vắng tình thương.
Cha mẹ sẵn sàng cung cấp tiền bạc cho họ và còn cung cấp một cách thừa mứa. Thế nhưng lại chẳng bao giờ trao ban cho một một sự quan tâm, một sự chăm sóc, một sự an ủi hay khích lệ. Lúc bấy giờ, tiền bạc không còn là một tên đầy tớ tốt giúp tiến lên những bậc thang xã hội, mà đã trở thành một ông chủ hà khắc, giết chết tương lai và cuộc đời của họ.
Vì sẵn tiền, họ đã lao mình vào những ăn chơi trác táng làm băng hoại bản thân họ. Vì sẵn tiền, họ đã lao mình vào những quậy phá, tạo nên những bất ổn cho xã hội.
Nếu tương lai của nhân loại phải đi ngang qua gia đình, thì trong lãnh vực cá nhân, cuộc đời mình có sáng hơn cũng đều bởi gia đình. Kinh nghiệm cho thấy : trong việc giáo dục, vai trò của gia đình thật quan trọng vì gia đình chính là mái trường đầu tiên dạy cho chúng ta những bài học làm người. Và trong mái trường đầu tiên này cha mẹ là những thầy cô được tín nhiệm và yêu mến hơn cả.
Gã chẳng nhớ một nhà kinh tế hay chính trị nào đó đã phát biểu về việc viện trợ như sau:
- Hãy trao cho họ chiếc cần câu, chứ đừng trao cho họ con cá. Bởi vì con cá ăn rồi sẽ hết, nhưng với chiếc cần câu thì cá sẽ vẫn còn mãi.
Cùng một thể thức ấy:
Đừng muông chiều con cái, nhưng hãy dạy bảo chúng.
Đừng vội cho chúng tiền bạc, mà quên mất tình yêu.
Đừng bao bọc chở che chúng từ A đến Z, nhưng hãy tập cho chúng bước đi trên đôi chân của mình với một nghề trong tay để kiếm sống.
Gã Siêu
Trở về trang chuyện phiếm Gã Siêu
|