Thơ Văn Nhạc Họa  
Trang nhà
Cánh đồng truyền giáo
Tìm hiểu Đạo Công Giáo
Suy niệm
Nghệ thuật Sống
Nhịp sống quanh ta
Văn Học Nghệ Thuật
Giáo xứ An Long
Quán Ven Đường
Hộp thơ
 

DẠY VỢ HAY VỢ DẠY

Phàm bất cứ anh đờn ông con giai nào, thì cũng hơn một lần ươm mơ những giấc mộng lớn, theo kiểu:

- Làm trai cho đáng nên trai,
  Xuống đông đông tĩnh, lên đoài đoài yên.

Tuy nhiên, giấc mộng lớn ấy cần phải được xây dựng từ những cái nhỏ, đó là bản thân và gia đình, như các cụ ta ngày xưa đã khuyên nhủ:

- Phải tu thân và tề gia trước đã, rồi sau đó mới trị quốc và bình thiên hạ.
Thế nhưng, hai việc nhỏ này xem ra lại không dễ dàng chút nào.

Trước hết là việc tu thân.  

Người đời thường bảo:

- Nhân vô thập toàn. Phàm đã là người, thì ai cũng có những sai lỗi khuyết điểm của mình.
Vì thế, việc tu thân là bổn phận của mọi người, ở mọi nơi, trong mọi lúc. Bổn phận này sẽ kéo dài bằng cả cuộc đời và không miễn trừ cho bất kỳ một ai.

Qua kinh nghiệm gã thấy nhiều khi mình hăng hái dốc quyết sửa đổi thói hư tật xấu này, uốn nắn lại thói hư  kia. Thế nhưng, thiện chí và sự dốc quyết của mình chỉ kéo dài dăm ba bữa đến nửa tháng là cùng, để rồi sau đó vẫn chứng nào tật ấy, chó đen vẫn giữ mục và mèo vẫn hoàn mèo mà thôi. Phải kiên nhẫn lắm chúng ta mới đổi mới được bản thân mình tí chút...

Một anh chàng, vốn là đệ tử của Lưu Linh, đã chừa bỏ được tật nghiện rượu bằng cách mỗi khi ngồi dự tiệc với bè bạn, anh ta đều nhỏ một giọt nến vào chiếc ly uống rượu. Ngày này qua ngày khác và tháng này qua tháng khác, sau một thời gian lâu dài, anh ta không còn say xỉn nữa.

Một anh chàng khác, vốn là một con người tầm thường và xoàng xĩnh đã thành công trong việc “tu thân” bằng cách cứ mỗi lần làm một việc tốt, anh ta liền bỏ một hạt đậu trắng, còn mỗi khi làm một việc xấu, thì  bỏ một hạt đậu đen vào trong một chiếc lọ. Ban tối trước khi đi ngủ, anh ta đổ ra và đếm. Lúc đầu toàn đậu đen. Nhưng rồi đậu đen cứ giảm dần và đậu trắng cứ tăng lên, cho tới khi chỉ còn toàn đậu trắng và anh đã trở thành một con người tốt lành.

Từ đó, chúng ta có thể kết luận:

- Sống là tranh đấu, là bơi ngược dòng nước. Nếu không cố gắng bơi, thì sẽ bị dòng nước là những đam mê sai trái cuốn trôi.

Hay như Napoléon đã xác quyết:

- Chiến thắng được cả Châu Âu còn dễ hơn là chiến thắng chính bản thân mình. 

Tiếp đến là việc tề gia. 

Việc này cũng không đơn giản tí nào. Suy gẫm về thân phận làm chồng, một anh đờn ông kia đã phải than thở cả tiếng trên báo “Tuổi Trẻ Cười” như sau:

- Làm chồng sao thật khó,
  Kiếm tiền phải hàng bó,
  Nhưng lại không được mó,
  Phải đưa cho “mẹ nó”.
  Không quĩ đen quĩ  đỏ,
  Đi đâu phải “xin xỏ”,
  Mặt mũi thì méo mó,
  Biết điều không bỏ xó.
  Về nhà cấm nhăn nhó,
  Không được chê này nọ.
  Vợ nói cấm cãi cọ,
  Văn hóa làm chồng đó.
  (Nguyễn Huyền. Nam Định).

Mặc dù biết rằng bổn phận làm chồng thật khó, nhưng cũng vẫn phải anh dũng bước vào, bởi vì chẳng nhẽ cứ cu ky một mình, thì làm sao mà tồn tại cho nổi. Hơn thế nữa, chính Thượng Đế cũng đã thầm nghĩ:

- Người đờn ông ở một mình không tốt.

Và trong lúc tập tễnh bước vào cuộc sống lứa đôi, có anh chàng nào mà  lại chẳng mơ ước sẽ “dinh tê” được một chị vợ vừa đẹp người lại vừa đẹp nết,  nghĩa là vừa phải xinh đẹp, lại vừa phải hiền lành.

Về cái vẻ xinh đẹp, thì đó là của trời ban cho. Bằng không, thoạt sinh ra đã lỡ mang thân phận “em là gái trời bắt xấu”, thì chỉ cần chắt bóp và ky cóp trong một thời gian, kiếm lấy một số tiền nào đó, rồi chạy ào vào mỹ viện, thực hiện một phát đại tu ngoại hình, chỗ nào muốn cao cho cao, chỗ nào muốn to cho to…đồng tiền sẽ làm cho mình được toại nguyện theo như ý muốn.

Còn về cái nết hiền lành, không phải bỗng dưng mà có. Muốn có thì phải học tập. Và muốn học tập thì phải có người dạy bảo, chỉ dẫn. Vì vậy, nhiều anh chàng lấy làm khoái chí với lời căn dặn của các cụ ta ngày xưa:

- Dạy con từ thuở còn thơ,
  Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về.

Đúng thế, chị vợ vừa mới khăn gói quả mướp về nhà chồng. Cái gì cũng lạ lẫm, cái gì cũng mới mẻ, bởi vì nhà chồng không giống như nhà mình, nhất là mẹ chồng thì lại càng không giống như mẹ mình và cô em gái của chồng cũng lại càng không giống như cô em gái của mình.

Cho nên, nhất cử nhất động đều phải so đo và dè chừng. Cái gì cũng phải học, cái gì cũng phải tập. Toàn bộ nếp sống phải được điều chỉnh cho phù hợp hoàn cảnh mới và nhiệm vụ mới, nếu muốn cho gia đình được trong ấm ngoài êm, bởi vì:

- Đáo giang phải tùy khúc và nhập gia phải tùy tục.

Chính vì thế, chị vợ rất cần được chỉ dạy. Và trong môi trường mới này, không ai gần gũi chị vợ cho bằng anh chồng. Vì thế, anh chồng bỗng nhiên trở thành một ”cố vấn…tối thui”, một gia sư đáng tin cậy cho chị vợ trong lời ăn tiếng nói, cũng như trong cung cách cư xử đối với mọi thành viên của gia đình.

Anh chồng phải chỉ dạy và chị vợ phải học tập, đó là là điều dĩ nhiên không cần phải bàn cãi. Thế nhưng, điều quan trọng ở đây đó là cách thức chỉ dạy..

Thực vậy, nhiều anh chồng, chẳng biết có phải vì bản tính vốn “vũ phu  chi cục mịch”, hay do ảnh hưởng của những cuốn phim bạo lực trên truyền hình và những tin tức khủng bố xảy ra hằng ngày trên thế giới, mà việc dạy vợ mang hơi bị nhiều tính cách…cơ bắp, áp đảo và cưỡng bức.

Nói thì phải nói cho thật lớn, thậm chí nếu chửi bới được thì càng tốt, bởi vì họ thầm nghĩ rằng sự thật và chân lý luôn thuộc về những kẻ…to mồm. Còn hành động thì phải nghiêng hẳn vềphía hành động như đánh đấm, hay đập nồi đập niêu, làm cho chị vợ phải răm rắp tuân theo.

Cung cách dạy vợ theo kiểu này đã được tác giả Đỉnh Rai diễn tả như sau:

- Ông kia dạy vợ dạy con,
  Chân thượng cẳng, tay hạ đòn tả tơi,
  Ông này miệng chửi khơi khơi,
  Hai mắt ngầu đỏ, phun lời khó nghe.
  Ông nọ quăng bát, liệng ve,
  Vỡ gương, bể cả ti vi trong nhà.
  Thôi thôi! Xin các ông nha,
  Dạy vợ kiểu đó, thật là…hết khôn.

Việc dạy như thế thì chỉ…”bắt nạt” được những chị vợ hiền lành và nhu mì mà thôi. Vì sợ mà chị vợ phải vâng lời. Ức quá, thì chị vợ chỉ biết khóc. Cùng lắm, thì chị vợ khăn gói quả mướp về vớ bu, hay cấm vận một thời gian nào đó.

Tuy nhiên, nếu gặp phải một chị vợ cứng tướng,  hình dong bên ngoài là hình dong đờn bà con gái, nhưng cái cốt bên trong lại là cốt đờn ông con giai, thì việc dạy như thế sẽ chẳng “si nhê” và cũng chẳng đem lại một kết quả nào sốt. Trái lại, còn gây thêm những đổ vỡ tan hoang:

- Bây giờ “bình đẳng” chả lo,
  Ông giơ cùi chỏ, bà thò cẳng chân.

- Văn thơ lại gặp thơ văn,
  Ông hay văng tục, bà hằng “xổ nho”

- Vợ chồng như lưỡi với răng,
  Khi răng cắn lưỡi,  lưỡi càng sưng to.

- Còn trời, còn nước, còn non,
  Còn chồng còn vợ, thì còn…đánh nhau.

Trong khi đó, có những anh chồng luôn ý thức:

- Bên thẳng thì bên phải chùng,
  Hai bên đều thẳng, thì cùng đứt dây.

- Mật ngọt chết ruồi. Với một giọt mật, người ta sẽ bắt được nhiều ruồi hơn cả một   thùng dấm chua.

Và họ đã thay đổi chiến thuật, sử dụng phương pháp nhỏ nhẹ và êm dịu, theo kiểu “mưa dầm thấm đất”, thay vì dùng phương pháp bạo lực và khủng bố.

Một anh bạn tên là Ngô Nặng, đã tâm sự về quá trình dạy vợ của mình như sau:

Nhớ lời xưa các cụ đã phán: Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Thế nên ngay trong đêm tân hôn, tôi đã bắt tay vào việc…day vợ. Đầu tiên là chuyện nằm. Tôi muốn nằm bên phải, nhưng nàng bảo:

- Em thích nằm bên phải cơ.

Thế là tôi chuyển sang nằm bên kia, vì muốn dạy cho vợ bài học…nhường nhịn.

Sáng hôm sau, tôi thức giấc trước, trong khi vợ vẫn còn ngủ mê ngủ mệt, tôi rón rén xuống bếp lo bữa điểm tâm, rồi mới đánh thức nàng dậy. Làm như vậy, tôi muốn dạy cho nàng biết quan tâm tới “nửa kia của mình”.

Nàng đánh răng súc miệng, rồi ỏn ẻn nói với tôi:

- Anh ơi, sáng nào anh cũng làm thế này cho em nhá.

Tôi ú ớ, rồi đành…méo miệng gật đầu.

Rồi hai đứa chúng tôi cùng đi…chợ. Có sao? Nàng mới về chưa quen người, chưa quen cảnh, vả lại vợ chồng son, nỡ nào để vợ “đơn thân độc mã” trên đường. Nàng tung tăng đi, còn tôi vã mồ hôi với hai tay là hai giỏ xách nặng khủng khiếp. Chả là tôi muốn nàng hiểu thêm về cái gu ẩm thực tôi. Đấy là bài học “tìm hiểu đối tác” mà tôi muốn…dạy cho vợ.

Đang suy gẫm trong đầu về ý nghĩa sâu xa của bài học dạy vợ này, thì nàng quay sang tôi và nói:

- Anh ơi, chủ nhật nào hai đứa chúng mình cũng đi thế này nhá.

Dù mặt tái đi vì lời đề nghị…”khiếm nhã”của nàng, tôi cũng ráng gồng cơ cổ lên để mà…gật đầu.
Khi làm cơm cũng vậy. Phải dạy cho nàng biết cái đạo làm bếp của vợ.  Dù nóng nực, mệt mỏi cũng không được than van, rên rỉ…Thế là xắn tay áo xuống bếp thái thịt, nhặt rau với nàng. Nàng quay sang mỉm cười nói với tôi:

- Hôm nào em về muộn, anh cứ làm hộ em như thế này nhá.

Trời ạ, tôi lại phải lặng lẽ gật đầu tiếp.

Rồi khi tới thăm nhà họ hàng, bạn bè…dĩ nhiên là tôi luôn đóng vai người tháp tùng, còn nàng sẽ vào vai phát ngôn. Đấy là bài học giao tiếp tôi muốn dạy cho nàng.

Ngày này qua ngày khác, các bài học dạy vợ như trên, tôi luôn đem ra sử dụng. Ấy vậy mà không hiểu tại sao mọi người cứ bảo vợ tôi đã cải thiện được tôi, từ một kẻ lông bông lang bang trở thành một người chồng, một người cha…mẫu mực.

Hơn thế nữa, bản tính anh đờn ông vốn thường hay “ga lăng”, chẳng mấy ai sợ vợ, nhưng chiều vợ và nể vợ thì hơi bị nhiều. Cũng vì đặc tính nể vợ này, họ sẵn sàng “duyệt” và thông qua mọi ý kiến của vợ, bởi vì họ luôn tâm niệm rằng “một sự nhịn là chín sự lành”.

Miết rồi cái đặc tính đáng yêu ấy cứ âm thầm thấm vào tim gan phèo phổi, nhập vào lục phủ ngũ tạng của mấy anh chồng, khiến họ ngộ ra rằng phàm bất kỳ điều gì  vợ phán ra, đều là sự thật, đều là chân lý, đều đúng boong một chăm phần chăm. Thành thử ngu gì mà không chịu khó nghe lời vợ.

Một anh chồng chuyên môn làm tài xế đưa rước vợ đi lo công nọ việc kia đã chia sẻ chuyện riêng của mình như sau:

Tối hôm đó, trên đường về thì bị kẹt xe. Chị vợ nói như ra lệnh:

- Lách vào trong.

Anh chồng tăm tắp vâng theo, cho xe ôm sát lề, rồi cứ thế dần dần bò lên. Chỉ một lúc sau là đã thoát nạn. Chị vợ hả hê nói với anh chồng:

- Thấy chưa, nếu không chịu lách vào trong, thì đến khuya mới về đến nhà. Chay xe mà cứ hiền như anh, thì suốt đời ngửi khói bàn dân thiên hạ.

Anh chồng ngẫm nghĩ  và thấy vợ mình nói thế mà đúng.

Một lần khác, anh chồng đang chạy đúng tuyến, bỗng một chiếc xe buýt từ trong lách ra. Vừa mới chớm ga, thì chị vợ nói như hét lên:

- Cho nó vượt đi! Gặp xe buýt anh phải biết nhường chứ. Đi đường bây giờ sợ lắm. Anh phải cẩn thận. Nhanh một chút chẳng để làm gì.

Anh chồng lại ngẫm nghĩ và cũng thấy vợ mình nói thế mà đúng. Vợ bảo đi là đi, bảo thắng là thắng (Báo Tiếp Thị).

Chẳng vậy mà người xưa đã từng bảo:

- Lệnh ông không bằng cồng bà.

Thậm chí còn nói:

- Nhất vợ nhì trời.

Hẳn nhiều người trong chúng ta còn nhớ tới câu chuyện về ông Socrate:

Ông là một triết gia lừng danh thời cổ xưa của Hy lạp. Triết lý của ông ngày nay vẫn còn giá trị. Nhưng ác hại thay, đang khi ông là một  bậc thày đáng kính của đông đảo các môn đệ và sau này muôn thế hệ vẫn coi ông như một bậc tôn sư, thì ông lại là nạn nhân của một bà vợ. Bà đã chanh chua, khinh rẻ và coi ông chỉ là hạng troi gà không chặt, dài lưng tốn vải ăn no lại nằm.

Lần kia ông muốn thiết đãi bạn bè một bữa tiệc. Khi mọi sự đã sẵn sàng, thì bà vợ hầm hầm bước vào, hất đổ tất cả bát đũa cùng với thịt thà cá mú ra ngoài sân, vì bà không muốn cho ông và các bạn ăn nhậu ở trong nhà. Ông chẳng nói chẳng rằng, lặng lẽ nhặt lên, món nào vào món nấy và thầm nghĩ:

- Không nhậu trong nhà thì nhậu ngoài sân, càng mát chứ sao.

Lần khác, không hiểu vợ chồng lục đục nhau về chuyện gì, nên sau khi đã chửi bới ông một trận hoành tráng, bà đã tặng cho ông nguyên cả một chậu nước dơ lên người, thế nhưng ông vẫn thản nhiên và nói:

- Tôi biết mà, sau khi đã có sấm chớp thì tất nhiên trời sẽ đổ mưa.

Tóm lại, một khi các anh chồng đã coi ý vợ là ý trời, hay nói cách khác vợ muốn là trời muốn, thì lúc bấy giờ vợ sẽ trở thành một người trên cả tuyệt vời:

- Vợ là tổng hợp bạn thân,
  Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền
  Vợ là ngân khố, kho tiền
  Gởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra
  Vợ là biển cả bao la
  Đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà
  Vợ là âm nhạc thi ca
  Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
  Cả gan đấu khẩu vợ ư ?
  Cá ươn không muối, chồng hư cãi lời (vợ) !
  Chồng ơi ! Đừng có dại khờ
  Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai ?
  Vợ là phước, lộc, thọ, tài
  Thuộc trăm định nghĩa trả bài vợ khen....

Tới nước này, thì gã bèn phải tự hỏi:

- Ai dạy ai bây giờ?  Chồng dạy vợ, hay vợ đang dạy chồng?

 

Gã Siêu


Trở về trang chuyện phiếm Gã Siêu


 


CHÚA NHẬT 25 TN - C
“Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em của cải dành riêng cho anh em?” (Lc 16,22)

 

LỊCH


Mọi liên hệ xin gởi về:
Điện thư:
anlongparish@yahoo.com


SUY NIỆM TIN MỪNG

QUÁN VEN ĐƯỜNG

NGHE NHẠC
Mời vào nghe nhạc
LƯỚT WEB 5 CHÂU

3 PHÚT CẦU NGUYỆN
BẰNG THÁNH VỊNH ĐÁP CA

TÂMDUY FOTO

CHUYỆN PHIẾM
GÃ SIÊU



Tra từ điển với nhiều ngôn ngữ:

Các bạn bấm chọn loại tự điển vào mũi tên ở góc trái, dưới. Sau đó highlight và click từ muốn tra.